Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 12

Chủ đề: Vài thủ thuật phần mềm máy tính bạn cấn nắm bắc

  1. #1

    Vài thủ thuật phần mềm máy tính bạn cấn nắm bắc

    Dưới đây mình đã bỏ công ra viết lên mẹo và thủ thuật khi dùng máy tính
    1.lời giới thiệu
    2.những thắc mắc thường gặp
    3. nghệ thuật viết TUTorial
    mời các bạn vào xem và đóng góp thêm một vài ý kiến ,không thể tránh thiếu xót
    1. LỜI GIỚI THIỆU

    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ” - Tut (TUTorial, guide, how-to) - bài hướng dẫn

    Không biết các bạn nghĩ sao nhưng tôi hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ này của zeroman_ltk . Vâng, tuy chúng tôi, những con người viết TUT không dám tự nhận mình là những kẻ tài ba nhưng chúng tôi vẫn luôn tin tưởng rằng chúng tôi đã, đang và sẽ góp sức mình vào công cuộc đưa tin học phổ cập đến với mọi người.

    Thời đại Công nghệ Thông tin đã đến. Mỗi bước đi, mỗi công việc, mỗi hoạt động trong cuộc sống hiện tại đều gắn liền với máy vi tính, dần dần máy vi tính đã không còn là những mơ ước “trên trời” của mọi người nữa. Lúc này thì bạn và tôi, những con người đã tiếp cận với Công nghệ Thông tin sớm hơn sẽ phải là nền móng vững chắc để xây những viên gạch tiếp theo cho thế hệ tương lai.

    Tôi cũng chỉ là người mới bước vào thế giới Công nghệ này mà thôi. Nhưng quả thật tôi rất say mê nó và tôi nghĩ các bạn cũng thế. Và cái tôi muốn là qua Ebook này tôi có thể truyền tải đến cho các bạn những kiến thức, những bài viết hay và cả niềm đam mê công nghệ mà tôi và những người viết TUT đang có. Mong rằng qua đó sẽ giúp được các bạn phần nào, tiếp thêm sức mạnh cho các bạn đi tiếp quãng đường phía trước.

    Vâng, nếu nói chúng tôi là nghệ sĩ thì những TUT chính là kết tinh của nghệ thuật trân chính. Thay mặt những “nghệ sĩ” đang hết lòng về công việc tôi xin gửi “tác phẩm nghệ thuật” này đến tất cả những ai đã và đang yêu (đúng hơn là cần) những bài TUT.

    Ngoài ra cũng vô cùng cảm ơn những nghệ sĩ đã hy sinh rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức cho công cuộc phát triển nghệ thuật này. Hơn thế nữa là cảm ơn tất cả các bạn đã là nguồn cảm ứng cũng như là động lực để những người nghệ sĩ sáng tác ra những tác phẩm tuyệt vời.

    Đã là nghệ thuật có lẽ không cần giới thiệu nhiều, hãy để những con người yêu “nghệ thuật” cảm nhận nó.
    Giá trị của nghệ thuật chỉ có thể là niềm hạnh phúc của nó mang lại cho con người.








    <div style="text-align: center">Mục lục
    </div>1, Giới thiệu
    2, Start for NewBie ( công việc khởi đầu)
    3, All in One ( tất cả trong một)
    4, Backup & Restore ( sao lưu và phục hồi)
    5, Burning ( ghi đĩa)
    6, CD/DVD Virtual ( CD/DVD ảo )
    7, Graphic Design ( thiết kế đồ họa )
    8, Internet
    9, Keylog ( ghi bản phím)
    10, MultiMedia ( đa phương tiện)
    11, Office ( văn phòng)
    12, PC Virtual ( máy ảo)
    13, Security ( bảo mật hệ thống)
    14, System Tools (công cụ hệ thống)
    15, Web Design ( thiết kế Web)
    16, Window

    Dù mình đã cố gắng biên tập, sửa chữa nhưng tất nhiên là còn một số sơ xót. Mình rất mong được mọi người góp ý và giúp đỡ để tiếp tục nâng cấp cho phiên bản tiếp theo. Vô cùng cảm ơn các bạn

    2.NHỮNG THẮC MẮC THƯỜNG GẶP

    1, Ebook này mang lại gì cho bạn ?
    - Nếu bạn là một Newbie nó sẽ giúp bản kiểm soát hoàn toàn “cô nàng” PC đỏng đảnh của bạn. Có thể làm quen ngay lập tức với những thao tác đơn giản về hình ảnh, âm thanh ...
    - Nếu bạn là dân Pro thì nó cũng đáng là một tài liệu tham khảo mang lại nhiều lợi ích.

    2, Tại sao tiêu đề của Ebook lại toàn là tiếng Anh và tiếng Việt không dấu ?
    - Thứ nhất là giúp các bạn dễ dàng giải quyết những cản trở về việc cài đặt tiếng Việt
    - Thứ hai nó là những từ ngữ đơn giản luôn luôn gắn liền với Công nghệ Thông tin, nếu chưa biết các bạn Newbie nên làm quen với nó. Hãy xem tiêu đề song ngữ ở phần giới thiệu.
    - Thứ ba hiện tại trong Ebook không có phần mềm tiếng Việt nào

    3, Tôi làm sao để download được những phần mềm này?
    - 90% những phần mềm có ở đây bạn có thể tìm được ở forum www.softvnn.com
    - Nếu không có ở đây thì bạn hãy tìm trên Google sau đó vào những trang ***** như crackserver.com hay crackmonster.com lấy ***** nhé.

    4, Sao lại không có tên người viết các bài viết có trong Ebook ?
    - Các bài viết mình đưa vào Ebook đã được lấy từ nhiều nguồn. Trong đó có nhiều bài viết mình gom góp từ nhiều bài lại với nhau và chính mình cũng không biết tác giả là ai. Để công bằng cho tất cả mọi người mình đã không ghi tác giả của các bài viết kể cả các bài viết của mình.
    - Ngoài ra mình cũng chắc chắn rằng người viết ra những bài TUT này cũng không viết bài vì muốn tên tuổi mình trở nên “bất tử” mà chỉ muốn đóng góp công sức vào quá trình xây dựng Net Việt mà thôi – đó đúng là những nghệ sĩ trân chính.

    5, Tại sao Ebook lại không có nhiều bài ?
    Quả thật mình rất muốn đưa đến cho các bạn nhiều bài hơn nữa thế nhưng có một số lý do :
    - Thứ nhất mình đã cố gắng tìm kiếm rất nhiều bài viết hay và bổ ích để đưa đến cho các bạn nhưng quả thật bài thì có nhiều nhưng có những cái không dành cho dân Newbie, nó mang tính chuyên môn rất nhiều. Những cái này thì dù hướng dẫn mấy cũng không thể bằng bạn ra ngoài kia mua một quyển sách chuyên ngành về đọc được.
    - Thứ hai là để hoàn tất Ebook này tất cả các bài mình thu thập được trên Net về mình đều phải đã phải sửa chữa, test lại, chụp ảnh thêm, chỉnh lại văn phong cho dễ hiểu. Ngoài ra có những bài viết như 3D Album, Sibelius mình đã phải mất rất nhiều thời gian để viết. Thời gian thì ít, công việc thì nhiều nên mình cũng đã cố gắng rất nhiều để kịp đưa ra làm quà đầu năm cho các bạn.

    6, Tôi cũng muốn làm “nghệ sĩ”, vậy phải làm sao ?
    Trước hết bạn vào phần giới thiệu đọc bài viết “ Nghệ thuật viết TUT” của Zeroman_ltk. Nó sẽ cung cấp cho các bạn cái nhìn khái quát, tổng thể về công việc viết TUT. Nhưng đó chỉ là cơ sở mà thôi. Các bạn cũng biết “nghệ thuật” là một thứ mang nhiều tính sáng tạo.
    Để có một bài TUT hay bạn phải biết kết hợp cơ bản với sự sáng tạo. Thế nhưng vẫn chưa đủ, bạn phải biết đặt mình vào vị trí người đọc để đưa ra những cách giải quyết vấn đề đơn giản dễ hiểu giúp người đọc nắm bắt được vấn đề nhanh chóng.
    Đảm bảo được những yếu tố trên trong một tác phẩm thì bạn đúng là một nghệ sĩ tài ba rồi đó. Còn đợi gì mà không thử.

    7, Tôi cũng muốn góp sức mình vào việc phổ cập tin học. Tôi phải làm sao ?
    - Còn đợi gì nữa, bạn hãy bắt tay ngay vào việc viết TUT cho những chương trình mà bạn cho rằng rất hay và mang lại nhiều lợi ích. Sau đó hãy gửi nó lên mục “ Hướng dẫn sử dụng phần mềm “ của diễn đàn softvnn.com hoặc bất cứ diễn đàn tin học nào khác. Và gửi link bài viết nó cho nick YM: langtulangthang_lsb hoặc nick langtulangthang trên diễn đàn Softvnn hoặc Email: langtu.son@gmail.com
    - Bạn hãy đưa giới thiệu Ebook hoặc những bài trong Ebook này đến thật nhiều người. Hãy cùng nhau góp sức vào việc nâng cao hiểu biết cho người Việt chúng ta các bạn nhé.

    Còn thắc mác gì bạn vui lòng liên hệ với mình nhé !!!

    Chúc các bạn hạnh phúc và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống

    3.NGHỆ THUẬT VIẾT TUTORIAL
    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ”
    - Đó đã & đang là suy nghĩ của tôi - người viết bài này.
    Liệu có quá đáng chăng ?
    - Tut (TUTorial, guide, how-to) - bài hướng dẫn - là 1 khái niệm mà có lẽ không còn xa lạ gì với mọi người. Thực tế cho thấy, 1 bài tut luôn đóng 1 vai trò hết sức quan trọng. Bởi lẽ, với 1 bài tut trong tay, việc sử dụng 1 phần mềm nói chung sẽ trở nên hết sức dễ dàng & mau chóng. Hơn thế nữa, điều này lại có ý nghĩa rất thiết thực đối với những ai mới chập chững bước vào thế giới IT nói chung, cũng như bước đầu tìm hiểu cách sử dụng 1 phần mềm nào đó nói riêng mà vốn tiếng Anh còn eo hẹp.

    - “Viết ! Ai mà viết chẳng được ! Đơn giản chỉ việc đọc phần help (hướng dẫn, giúp đỡ) của phần mềm mà mình cần, rồi dịch ra thành tiếng việt cho người khác đọc, vậy là xong thôi, chứ có gì khó khăn !!!” Đây là suy nghĩ ngày càng trở nên phổ biến trong đại đa số những người dùng máy tính. Cá nhân tôi trước đây cũng không là ngoại lệ. Nhưng thực tế lại khác, đây rõ ràng là 1 suy nghĩ khập khiễng, 1 suy nghĩ “què” ! Bạn hãy phân tích thử:
    + Trong số các phần mềm mà bạn dùng trên máy, được bao nhiêu là phần mềm Việt Nam (hoặc hỗ trợ giao diện (ngôn ngữ) tiếng Việt) ?
    + Coi như tất cả phần mềm mà bạn đang dùng cho hệ thống của mình là phần mềm Việt (tiếng Việt hoặc được Việt hóa), liệu phần hướng dẫn kèm theo (cứ cho là tiếng Việt) thực sự đáp ứng được nhu cầu của bạn chưa ? Đã bao lần bạn bỏ thời gian ra đọc phần hướng dẫn ấy ?
    + Mặt khác, đa số các phần mềm trong hệ thống của người dùng là phần mềm nước ngoài (giao diện tiếng Anh là chủ yếu) => với phần mềm Việt bạn đã ngại sử dụng phần hướng dẫn có sẵn, sẽ như thế nào với phần mềm sử dụng giao diện Anh ngữ ?
    + Với người có vốn tiếng Anh khá, giỏi, họ còn ngại dùng đến phần “help” => sẽ ra sao với người “mù” tiếng Anh ?
    + Vì sao hầu hết mọi người (biết lẫn không biết Anh văn) đều “ngán ngại” sử dụng phần trợ giúp có sẵn (Anh lẫn Việt) của 1 chương trình ?

    - Đơn giản bởi bạn - những người có cùng suy nghĩ, vướng mắc được trình bày trên - là người Việt thuộc tầng lớp “bình dân”. Đã là người Việt thì Anh ngữ dĩ nhiên là 1 rào cản (tôi đang nói đến những người “mù” Anh ngữ - phần đông đa số dân Việt Nam). Và đã là dân bình dân, thì ngôn ngữ “bác học” (tiếng Anh chuyên ngành) không thể nào nghe lọt tai (chứ đừng nói gì là hiểu. Thú thật, tôi là người Việt, nhưng lắm lúc đôi từ tiếng Việt nghe mà còn phải .... “gãi đầu” chứ đừng nói gì tiếng Anh)

    - Đó là tôi chưa kể đến việc có những bài viết hết sức “chua chát”. Những bài mà bản thân của nó vốn đã khó hiểu, khô khan (trình bày về 1 vấn đề mới, khó hoặc 1 vấn đề kỹ thuật chuyên sâu) những người viết lại càng phức tạp hóa vấn đề hơn khi từ đầu đến cuối bài toàn chữ với chữ, không có nổi 1 tấm hình minh hoạ. Ngược lại, có những bài hết nội dung sức đơn giản (thường là bài về thủ thuật, mẹo vặt), nhưng người viết lại trình bài toàn hình với hình (dĩ nhiên có chữ, nhưng cũng chỉ là “muối bỏ biển”), đọc mà cứ tưởng như đang xem truyện tranh. Ấy là chưa nói đến việc 1 số bài được thực hiện bởi những người có danh tiếng trong làng IT, nhiều năm nghiên cứu, nhưng chấm phẩy lung tung (nhiều khi còn ... sai chính tả), dùng từ “lai căng” (nửa nạc nửa mỡ, nửa tây nữa ta), gây phản cảm cho không ít người đọc.

    - Nói nhiều như thế để bạn hiểu rằng, thực sự để có 1 bài viết được đánh giá là mang giá trị tham khảo thực thụ, người viết phải đầu tư không ít công sức (từ khâu chuẩn bị, đến khâu viết bài, rồi đến khâu đăng bài (post) lên mạng (nếu có).

    =>
    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ”. Bạn nghĩ sao thì tùy, nhưng riêng tôi, tôi vẫn cho đây là 1 nhận định khách quan & đúng đắn.

    A. CHUẨN BỊ BÀI:
    - “Chuẩn bị tốt coi như đã thành công 50%” - tôi thích câu nói này & luôn tin câu nói này. Thực tế, bạn sẽ không viết được gì nếu bạn không chuẩn bị dù chỉ là 1 chút.

    1. Theo như bạn nói, cụ thể thì tôi phải chuẩn bị những gì & chuẩn bị như thế nào cho tốt?
    - 1 tờ giấy + 1 cây viết + 1 bài nhạc + 1 không gian tĩnh lặng ... đó là tất cả những gì mà tôi cần khi bắt tay thực hiện 1 bài viết (như thể bài mà bạn đang đọc đây).

    + Giấy, viết:
    hơi buồn cười bạn nhỉ ! Mục đích cuối cùng của việc viết tut là để đăng tải lên mạng, nếu không thì cũng là lưu trữ thành 1 tài liệu trên máy tính => vậy sao không thực hiện ngay trên máy mà cần chi đến giấy bút ? Xin thưa với bạn là rất cần, tôi đã thử rất nhiều lần, nhưng không lần nào viết được bài (ý tôi là tìm ý tưởng) khi ngồi trên máy. Trong khi đó, viết những gì bạn nghĩ ra trên giấy, sau đó ghép chúng lại thành văn trên máy lại là 1 ý tưởng khôn ngoan hơn rất nhiều. Một khi đã có giấy viết trong tay, hễ bất kỳ ý nghĩa nào chợt thoáng qua trong đầu, bạn hãy ghi thật nhanh lại vào giấy (thật nhanh chứ đừng ngồi đó mà “gò” từng chữ 1, bạn có thể kết hợp với ghi tắt, sử dụng ký hiệu riêng, v.v... Hãy nhớ rằng: “bạn cần ý nghĩ, chứ ý nghĩ không đợi bạn !”)

    + Nhạc: chẳng biết bạn có giống tôi không, chứ thường thì hiệu suất làm việc của tôi tăng cao hơn (chí ít thì tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn) nếu như trong quá trình làm việc (viết tut) mà được nghe 1 bài nhạc mà tôi yêu thích. Tôi khuyên bạn nên chọn 1 bài nhạc chậm rãi, sâu lắng mà nghe (còn như ... hiphop, rock, nhạc vũ trường thì tôi ... xin can !!!), hay tốt hơn hết là nhạc giao hưởng, hoà tấu (Việt Nam mình cũng có rất nhiều bài nhạc hoà tấu (nhạc Trịnh Công Sơn, thậm chí là nhạc trẻ bây giờ) nghe “sướng tai” lắm bạn à. Nếu cần, bạn có thể liên hệ với tôi).

    + Không gian tĩnh lặng: nếu bạn có 1 căn phòng riêng thì tuyệt vời (bạn may mắn hơn tôi đấy, thời điểm tôi viết bài này, tôi vẫn chưa biết được cảm giác “1 mình trong phòng riêng” là như thế nào). Còn nếu không có thì cũng không sao ! Cái chính là 1 chỗ nào đó tĩnh lặng, dễ tập trung (tốt nhất là ... khuya - thời điểm mà tôi thường viết bài). Ngoài ra, nếu có thể, bạn nên tắt tất cả các đèn trong nhà, chỉ để lại đèn bàn làm việc thôi, như thế sẽ dễ tập trung suy nghĩ, tìm ý tưởng viết bài hơn.

    2. “Viết thật nhanh các ý nghĩ ra giấy”. Nhưng phải ghi như thế nào cho hợp lý ?
    - Thường thì mỗi ý nghĩ, tôi đều cho nó 1 đầu dòng ( - ). Nếu bên trong ý còn nhiều ý nhỏ liên quan, tôi cho ý lớn 1 đầu dòng, ý nhỏ là dấu hoa thị (*) (hoặc dấu cộng (+) đầu dòng)
    - Ngoài ra, cũng xin nhắc bạn là đừng cố sắp xếp các ý theo thứ tự làm gì cho phí công (nhiều khi việc đó là còn làm “nghẽn” dòng suy nghĩ của bạn cũng nên), bởi lúc này, cái mà bạn cần là tìm ý, việc sắp xếp hãy để sau. Hãy nhớ, được ý nào thì ghi ngay ra giấy ý đó.

    3. Lỡ như ... tôi không thể viết gì ra giấy ?
    - Ắt hẳn đó là do bạn chưa biết phải viết gì, hay nói đúng hơn là do bạn chưa tìm được đề tài, chủ đề để viết.

    - Bản thân tôi cũng nhiều lúc lâm vào tình cảnh này. Thường thì những lúc như vậy, tôi cố gắng đọc các báo tin học, tham gia các diễn đàn tin học, xem coi vấn đề nào đang nổi cộm, đang “hot” => cố gắng lên mạng tìm những tài liệu (bằng tiếng Anh (hiển nhiên), về chịu khó thử nghiệm & biên dịch lại) chuyên sâu về những vấn đề ấy (phải là chuyên sâu, chứ còn chung chung thì đã có quá nhiều bài, và cũng đã quá nhiều người viết (và biết thực hiện).

    - Một cách khác, bạn có thể hỏi thẳng bản thân mình xem “MÌNH MUỐN GÌ ?”, rồi từ đó tìm bài để viết. Lấy 1 thí dụ: ngày xưa (khoảng năm 2000-2001), tôi đang dùng 1 cái máy có cấu hình hơi khiêm tốn: Pentium III - 800MHz, RAM 128MB (hiện giờ (cuối năm 2006) tôi vẫn dùng máy này, nhưng RAM nâng lên được 384MB). Thời điểm đó, phổ biến nhất vẫn là Windows 98se, sang lắm thì xài WinME (chứ còn nói đến Win2000 (đã có) thì chẳng mấy ai ham, vì không phù hợp với nhu cầu của người dùng gia đình), Sau đó 1 thời gian thì Windows XP - hệ điều hành ưu việt chiếm được nhiều cảm tình nhất, được Microsoft đầu tư công phu nhất - ra đời. Thú thật, với tôi, Win98 đã “đủ xài” (ý tôi là đủ cho cấu hình máy của tôi). Nhưng đã là con người, ai không có máu “ham” => tôi cũng học đòi mua đĩa WinXP về cài cho biết với mọi người. Bạn biết đó, máy với cấu hình như thế thì chỉ có thể cài Win rồi ngồi gõ Word, làm vài thao tác “múa may cho vui”, chứ đừng nói gì chơi game, vọc phá, nghiên cứu, v.v... (lắm lúc tôi muốn chuyển “cục cưng” của mình lên gác (theo như kiểu mỉa mai của 1 số người tôi quen biết) để khi nào bực mình thì đứng từ trên đó mà ... thả nó xuống, như thế thì nó ... nát (bể) mới nhiều !!!)

    - “Con nhà nghèo mà ham”, không lẽ giờ ngồi ngó ?! Ấy thế là tôi lùng sục trên mạng xem có cách nào tối ưu (tweak, optimization) hệ thống cho nó đỡ “rùa” hơn không ? Nhưng trớ trêu, trong cái rủi nó có cái ... xui ! Tối ưu đâu không thấy, thấy toàn ... tối thui, máy chạy càng ì ạch hơn.

    - Cũng may là tình cờ trong 1 lần đọc báo, tôi đọc được bài giới thiệu về phần mềm nLite (lúc đó vẫn còn là bản 0.x) - công cụ chuyên dùng để chỉnh sửa bộ nguồn (source) của Windows => trúng mánh, tôi liền download về vọc thử (kết hợp với 1 số tài liệu (tiếng Anh) hướng dẫn tìm được trên mạng) & cuối cùng cho ra được 1 bản Windows Unattended cho riêng mình (đặt tên cho nó là Windows XP Personal Edition - gọi tắt là XPPE).

    - Vọc nLite mãi 1 thời gian => có chút hiểu biết, tôi liền viết bài hướng dẫn sơ lược về Windows Unattended để chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người, đồng thời giới thiệu về Windows XPPE của riêng mình. May mắn cho tôi là thời điểm ấy (năm 2001-2004), khái niệm Windows Unattended vẫn còn rất xa lạ với mọi người (số người “dấn thân” vào lĩnh vực này (ở Việt Nam) có thể đếm trên đầu ngón tay). Nhờ vậy mà tôi tự hào là XPPE của tôi là bản Windows Unattended đầu tiên đi tiên phong ở mọi diễn đàn IT Việt Nam, cũng như những bài tut của tôi là những bài đầu tiên trình bày về vấn đề này.

    - Nói như vậy để bạn thấy rằng, việc tự mình xem xét lại nhu cầu của bản thân cũng là 1 ý tưởng rất tốt để tìm ra nguồn cảm hứng để viết bài.
    - Nói tóm lại, khi không có ý tưởng (chủ đề) để viết bài, bạn có thể:
    + Tìm 1 tài liệu nào đó (bàn về 1 lĩnh vực mới, thú vị) trên mạng về để dịch lại.
    + Tìm hiểu nhu cầu hiện tại của mọi người hoặc của bản thân mình để khơi nguồn cảm hứng viết bài.

    4. Nói vậy thì chịu khó tìm tài liệu tiếng Anh trên mạng về dịch lại thì dễ dàng hơn rồi !
    - Bạn nói đúng ! Nhưng đúng mà chưa đủ. Bởi chỉ có cái máy mới suy nghĩ như vậy mà thôi. Bạn xem nhé:
    + Bạn là người Việt, trong khi tài liệu hướng dẫn (cái mà bạn định dịch) lại là tiếng Anh => liệu người đọc (Việt Nam) có chấp nhận hay không 1 tài liệu sặc mùi (phong cách) nước ngoài ?
    + Nếu bạn là người đọc, liệu bạn có chấp nhận hay không, khi tài liệu mà mình đang đọc là do 1 người khác dịch lại, đáng trách hơn cả là người đó chỉ dịch mà không kiểm nghiệm coi những gì mình dịch là đúng hay sai, có khả thi hay không ?!
    + Coi như bạn đã kiểm nghiệm những gì mà tài liệu gốc đã viết & kết quả thành công mỹ mãn, không lẽ bạn vẫn để vậy mà dịch ra ? Nếu đã từng làm qua công việc này rồi, hẳn bạn cũng để ý rằng, 1 số tài liệu nước ngoài rất ... lạ. Có những chỗ không cần có hình minh hoạ thì nó lại có, có những chỗ rất cần thì không có lấy 1 tấm hình => theo bạn, khi biên dịch lại, có nên giữ nguyên như vậy không ?
    + ... và còn rất nhiều vấn đề khác mà tôi nghĩ là “1 cái máy dịch thuật” không thể nào lường trước được.

    - Hơn thế nữa, nếu gọi cho đúng, phải gọi là “biên dịch” (thay vì “dịch” thông thường), điều này có nghĩa là, ngoài những vướng mắt mà bạn phải giải quyết kể trên, bạn còn phải biết cách sắp xếp lại bố cục của bài sao cho hợp lý. Về phần này, tôi sẽ trình bày thêm trong phần sau.
    => “Dịch” suôn là công việc của 1 “cái máy”, bạn không phải là cái máy => việc bạn cần làm là “biên dịch” !.

    5. Mất bao lâu cho 1 bài viết hoàn chỉnh ?
    - Tùy ! Bởi nó còn tùy thuộc vào độ khó của bài, lĩnh vực mà bạn sẽ viết, và quan trọng hơn hết, nó tuỳ thuộc vào ... cảm hứng của bạn (nói đúng hơn là mức độ siêng của bạn). Nhiều khi cao hứng, trong 1 ngày bạn có thể viết được 1 hoặc thậm chí 2 bài không chừng, nhưng ngược lại, lắm khi ... cả tháng trời cũng không có được bài nào.

    - “Chua” nhất trong suốt quá trình viết 1 bài tut là khâu chuẩn bị. Bạn đừng cười, bởi nếu nhìn theo 1 khía cạnh nghiêm túc thì đây là 1 công đoạn hết sức quan trọng chứ chẳng chơi. Bạn phải:
    + Chụp hết tất cả các hình ảnh mà bạn dự định sẽ thêm vào trong bài.
    + Tổng hợp hết tất cả những file, phần mềm liên quan (những gì mà bạn yêu cầu người đọc phải có)
    + Trích dẫn tất cả những câu nói, dẫn chứng, v.v... liên quan cho bài viết.
    + Học cách sử dụng các phần mềm hỗ trợ (SnagIt, NotePad, Virtual PC, v.v...) trong & sau quá trình viết tut (lựa chọn host để lưu, upload hình)
    => Thế nên, tốt nhất là bạn đừng ấn định thời gian cho 1 bài tut (ngoại trừ bạn làm theo đơn đặt hàng của ai đó, hoặc bị rơi vào 1 tình thế ép buộc, bất đắc dĩ). Cứ thả lỏng mình mà viết, viết được đến đâu hay đến đó, mệt thì nghỉ. Thế thôi !

    6. Bạn vừa nhắc đến SnagIt - trình chụp ảnh màn hình chuyên nghiệp ?
    - Đúng ! Trong số các trình chụp ảnh màn hình, cá nhân tôi ưng ý nhất là SnagIt. Với SnagIt, bạn có thể tạo nên 1 bài tut hết sức chuyên nghiệp mà không phải mất nhiều thời gian (hy vọng là bạn không hiểu lầm ý tôi, tôi đang nói đến việc dùng SnagIt cho công tác chuẩn bị hình ảnh sẽ dễ dàng như thế nào, chứ không phải dùng SnagIt thì việc thực hiện bài viết sẽ dễ dàng ra sao).

    - Tuy nhiên, đây lại là 1 khía cạnh khác, về phần này, bạn có thể tham khảo thêm bài “SnagIT - Trợ thủ đắc lực để viết TUT” của cùng tác giả

    7. Còn về host lưu trữ hình ảnh ?
    - Đây cũng là 1 khía cạnh khác không thuộc phạm vi của bài viết này. Tuy nhiên, cũng xin phép “nhá nhá” trước cho bạn đôi điều, “1 là ImageShack, 2 là MyImageHub”, ngoài 2 host này ra, hiện tại, tôi chưa tìm được host thứ 3 nào ưng ý.

    - Về phần phân tích ưu-nhược của 2 host lưu hình trực tuyến này, bạn có thể xem thêm bài “Upload & Quản lý hình ảnh hiệu quả với IS & MIH”.

    8. Cụ thể phải lấy hình như thế nào cho hợp lý ?
    - Thời điểm tôi viết bài này, còn khoảng 14 bài viết khác đang nằm trong “tầm nhắm”. Một trong số những bài đó là “F.A.Q FireFox - Sổ tay tra cứu tổng quát”. Nhân đây, xin lấy công tác chuẩn bị hình ảnh của bài này để làm thí dụ minh hoạ.

    - Nội dung bài viết này (F.A.Q FireFox) sẽ đề cập đến những vấn đề thường gặp trong quá trình sử dụng FireFox - trình duyệt web tuy mới mẻ nhưng hết sức mạnh, tiện dụng, đa năng - mà người dùng thường vấp phải, từ đơn giản nhất (cài đặt / tháo gỡ 1 extension (phần mở rộng)), cho đến phức tạp nhất (làm thế nào để download hàng loạt (batch download) 1 web folder), v.v...
    => đây là 1 số hình ảnh mà tôi đã chuẩn bị sẵn (tất nhiên là dùng SnagIt) cho bài viết này:


    <div style="text-align: center"> ​
    </div>


    - Nhiều bạn cho rằng, làm như vậy thì mất thời gian. Tôi cũng đồng ý, thú thật, tôi cũng thấy làm như vầy thì mất thời gian, thay vào đó, cứ viết 1 mạch, rồi sau đó chỗ nào cần hình thì chèn hình vào, như thế hay hơn.

    - Hay hơn thì có hay hơn thật, nhưng chỉ là tạm thời thôi bạn à ! Bởi nếu làm như vậy, sau mỗi bài viết, bạn sẽ chẳng thể nào quản lý được kho hình ảnh của mình, hơn nữa, nếu làm theo kiểu đó, bạn sẽ gặp khó khăn rất lớn cho những tấm hình đòi hỏi phải chỉnh sửa, thêm hiệu ứng, v.v... Ngoài ra, nếu như bạn có ý định đăng tải bài lên mạng, việc quản lý hình đã khó lại càng khó hơn, bởi bạn không thể xác định được “hình này nằm trong phần (đoạn) nào, hình kia nằm trong phần nào” !!!
    => thà mất công lúc đầu mà được lợi rất nhiều sau này bạn à.

    - Cũng xin nhắc bạn, cố gắng đừng để người đọc bị “choáng” vì mang cảm tưởng như đang xem truyện tranh. Ý tôi là, chụp hình sao cho thật vừa & đủ.
    + Vừa & đủ: thí dụ như 2 tấm hình trên, thay vì chụp nguyên cả màn hình (cửa sổ) (bao gồm thanh tiêu đề (title bar), thanh trạng thái (status bar), v.v...), thay vào đó, chỉ chụp đúng phần cần quan tâm, cần xem xét => giới hạn phạm vi quan sát cho người đọc, giúp họ đỡ “rối trí”.
    Một thí dụ khác. Thí dụ như bạn mô tả chuỗi các thao tác như: Click vào menu Start, chọn Setting, chọn Control Panel ... tiếp đó, bạn cho 1 hình minh hoạ kèm theo như sau:




    => 1 số người sẽ cho bạn là người có đức tính kỹ lưỡng, cần mẫn, siêng năng, tuy nhiên, đáng buồn là đa số người còn lại cho bạn là kẻ ... dở hơi, dư thời giờ.
    + Thật vậy, với chuỗi thao tác trên, bạn chỉ việc nêu ngắn gọn: “ menu Start | Settings | Control Panel”, thế là đủ rồi, không cần phải dông dài kiểu “click cái này, chọn cái kia” chứ đừng nói chi là thêm hình cho ... rối rắm.
    => “thêm hình đúng chỗ, vừa đủ” - đây cũng là 1 yếu tố quan trọng trong việc làm nên 1 bài tut nghệ thuật.

    9. Một khi tôi đã có đủ (liệt kê) tất cả các ý tưởng rồi thì sao ?
    - Thế thì hay quá ! Vậy thì nếu có thể, bạn nên đọc qua lại 1 lượt tất cả các ý tưởng mà bạn đã ghi ra trên giấy, sau đó, chịu khó nhóm các ý tưởng riêng lẻ nó lại thành từng nhóm. Công việc này sẽ khiến bạn tốn thêm ... 1 tờ giấy khác nữa cũng nên. Tuy nhiên, làm vậy, sẽ giúp bạn tránh được lỗi thất thoát ý tưởng khi viết thành bài (trình bày ý này mà quên ý kia, ý này nên trình bày ở đầu thì lại trình bày ở cuối, v.v...).

    - Ngoài ra, khi bạn nhìn lại các ý tưởng, vô tình bạn sẽ có được cái “sườn” (dàn ý) chung của bài viết, hoặc làm nảy sinh các ý khác mà lần liệt kê trước bị khiếm khuyết. Nói cách khác, quá trình tổng hợp các ý tưởng giúp bạn định hình được 1 bài viết (tuy còn hơi mơ hồ).



    B. VIẾT BÀI:
    - Giờ thì bạn đã có tất cả trong tay: ý tưởng (đã kê ra giấy), hình ảnh (chụp sẵn), file (đính kèm), tài liệu hoặc trích dẫn có liên quan, v.v... Tuy nhiên, tất cả chúng chỉ là 1 mớ hỗn độn, 1 đống cát rời rạc. Công việc của bạn bây giờ là phải làm sao liên kết chúng lại để tạo thành 1 bài hoàn chỉnh.

    - Đến thời điểm này thì 1 bài viết đã & đang dần hình thành trong trí bạn dù nó còn khá đơn điệu. Tuy nhiên, hãy cứ mạnh dạn viết theo cái “khung”, cái “sườn” mà bạn đang có trong đầu. “Nghĩ sao viết vậy” - đó là điều tôi vẫn thường tự nhắc nhở mình.


    “Để nói dễ hiểu những gì bạn muốn nói, hãy nói 1 cách chân thành. Và để (người khác) hiểu những gì bạn đang nói, hãy nói như những gì bạn nghĩ.”
    L.Tônxtôi



    - Viết lại, thuật lại, dịch lại 1 vấn đề khó khăn, thiết nghĩ nếu muốn, ai cũng làm được. Còn để đơn giản hóa 1 vấn đề phức tạp, biến nó thành 1 vấn đề bình thường như bao vấn đề khác, đây lại là chuyện không phải ai muốn cũng có thể làm được. Bởi lẽ, như tôi đã nói, khi trình bày 1 vấn đề khó, bản chất của nó vốn đã khó rồi, nếu bạn vẫn để nguyên như vậy là giảng giải cho người khác, họ còn ngao ngán biết nhường nào.

    - Tôi may mắn được nghe 1 ông thầy của tôi trình bày về cách diệt virus cho 1 học sinh khác. Học sinh này hỏi: “máy em ở nhà đang bị nhiễm virus, em cài bất cứ chương trình nào vào để quét cũng không “xi-nhê”, virus cũng vẫn còn là sao hả thầy ?”. Thầy tôi trả lời 1 cách hết sức khéo léo & tinh tường, cách trả lời giáng tiếp mà tôi mãi không bao giờ quên: “Bản thân 1 người, 1 khi đã nhiễm bệnh rồi mới chịu uống thuốc, thì không cách nào khỏi, có chăng (nếu khỏi) thì cũng phải tốn không ít tiền của !. Thường thì người ta phòng bệnh (cài chương trình diệt virus vào máy) trước khi nhiễm bệnh (máy đã nhiễm virus). Chứ còn 1 khi đã nhiễm bệnh rồi, em không thể nào tự chữa bệnh cho em được, mà chỉ có bác sĩ - người có khả năng chữa bệnh - mới có thể giúp em trong lúc này mà thôi (ý nói 1 máy khác có cài chương trình chống virus & đang trong tình trạng “sạch”, dùng máy này để quét máy đang bị nhiễm virus).”

    - Bạn thấy cách “bình dân hóa” vấn đề của thầy tôi như thế nào ???

    1. Phong cách (văn phong):
    - Hẳn bạn cũng đồng ý với tôi rằng, bất cứ ai trên đời này đều là 1 phần tử “duy nhất” (độc nhất vô nhị - có 1 không 2). Điều này có nghĩa là, nếu mọi người đều “na ná” giống nhau từ ngoại hình đến tính cách thì việc tất cả cùng tồn tại (sống) là vô nghĩa. Nói thế để bạn có thể hiểu rằng, mỗi người được sinh ra mang cá tính khác nhau, không ai giống ai, nếu mang được cái cá tính này “truyền” vào bài viết của mình là điều hết sức đáng qúy.

    - Một người bạn của tôi (quen nhau trên mạng, đến giờ vẫn chưa gặp mặt) nói rằng: “Nói thật, nhìn bài của cậu tôi dư biết đó là bài của cậu rồi, chẳng cần phải nhìn tên tác giả làm gì cho mệt !!!” Thật ra, đây là 1 câu nói mang ý mỉa mai, bởi tôi là người có tính “màu mè” trong việc trình bày, phân tích 1 vấn đề 1 cách chi tiết (lắm người gọi đó là ... dài dòng. Hy vọng rằng bạn - người đang đọc bài này - không cùng tư tưởng đó (bởi nếu cùng tư tưởng đó thì bạn đã không mất thời gian để đọc đến tận đây)). Kiểu viết bài của tôi bị coi là “không đụng hàng” =>đó là lý do tại sao anh bạn của tôi lại mạnh dạn khẳng định như thế.

    - Đó là mặt trái của vấn đề, buồn thì buồn thật, nhưng nếu nhìn từ 1 góc độ khác, tôi lại thấy vui & hài lòng, bởi chí ít, tôi cũng đã tạo được cho mình 1 nét riêng (1 nét riêng sâu đậm trong tâm trí người đọc nữa là khác), bởi nếu nó không là nét riêng sâu đậm thì anh bạn của tôi đã không “mạnh miệng” khi nói “khỏi cần nhìn tên tác giả cũng biết bài này là của ai” rồi !.

    - Xem nhiều, đọc nhiều, nhưng từ trước đến nay, hiếm có bài viết nào làm tôi vừa ý. Hẳn bạn phì cười khi nghe tôi nói điều này, bởi hẳn bạn đang mang 1 suy nghĩ trong đầu “người gì đâu mà cứng nhắc, khô khan, viết bài mà chẳng biết pha trò, miệng thì bảo dùng từ bình dân mà chả thấy có 1 từ “zui zui” gọi là !!! Thế thì làm sao hài lòng với người khác được ?!!!” Có lẽ bạn nói đúng, nhưng tôi muốn cho bạn coi cái này.



    <div style="text-align: center"> ​
    </div>
    - Sợ là bạn không nhìn rõ => tôi đã cố tình phóng to tấm ảnh lên 1 chút so với bình thường. Đây là nguyên văn của 1 bài báo được trích trong tuần báo eChip (số 67, ra ngày 24/11/2006). Mong bạn xem & đọc cho thật kỹ, nếu có thể, tôi mong bạn ĐÁNH VẦN TỪNG CÂU TỪNG CHỮ trong bài báo trên, để bạn có thể phần nào thấy được cái mà bạn cho là “zui zui” kia có ý “tác dụng” (ý tôi là tác hại) như thế nào. Với bạn, nó có thể vui thật, nhưng với nhiều người, nó khiến họ phải ... gãi đầu, vò đầu bứt tóc, giật mình, sững sờ, kinh ngạc, ngơ ngác, và trên hết, nó còn là 1 nổi sỉ nhục với những ai đã & đang giữ gìn sự trong sáng cho tiếng Việt.

    - Tôi nói thì bạn cho là khó khăn, là khô khan, là dị hợm => thôi thì tôi để cho báo chí nói với bạn vậy.

    - Người ta như thế nào thì tôi không biết, nhưng cá nhân tôi, tôi RẤT GHÉT những bài sử dụng thứ ngôn ngữ “dị dạng, thoái hóa” (lâu lâu lại “khà khà, kekeke, he he, vén đề nè khó wớ, v.v...”), chua chát hơn là những bài sặc mùi “lai căng”. Nói thật, nhiều lúc tôi thấy thương cho những tác giả viết bài kiểu trên quá, không hiểu tiếng Việt - tiếng mẹ đẻ, thứ tiếng mà đúng như tên gọi của nó, ngay từ khi mới sinh ra đã được ba mẹ dạy cho - của những người ấy cao siêu, uyên thâm tới mức nào mà lại “cao giọng lớn tiếng” viết bài kiểu “thịt ba rọi, nửa nạc nửa mỡ”, chỗ thì tiếng Việt (biến dạng), chỗ thì tiếng tây (Anh). Chứ còn cá nhân tôi, lắm lúc muốn dùng 1 chữ tiếng Việt mà phải khốn đốn lật từ điển coi mình viết thế có đúng ... chính tả chưa (biết đâu trong bài này, tôi vẫn vấp phải lỗi chính tả đó thôi). Thương quá !!!

    - Thế phải viết như thế nào ? Một mặt thì bảo bạn phải tạo nét riêng cho mình qua mỗi bài viết, 1 mặt thì “ngăn sống cấm chợ”, đụng 1 cái là không dùng từ “lai căng”, chạm 1 cái là không viết kiểu “ba rọi”, vậy làm sao cho vừa ???

    - Tôi nói bạn nghe này, nếu có thể, bạn hãy tìm đọc 1 cuốn sách của tác giả Ông Văn Thông (chuyên viên điện toán của công ty CEB, người đã nhiều năm gắn bó với nghề viết lách (theo như tôi biết, ông đã viết hơn 60 cuốn giáo trình Tin học thuộc đủ mọi thể loại khác nhau (từ Office, cho đến lập trình, đồ hoạ, v.v...))) - 1 trong 2 tác gia hiếm hoi mà tôi hết sức kính trọng & khâm phục. Đọc sách ông viết, tôi tưởng chừng như đang ... đọc truyện kiếm hiệp, giọng văn sao mà dí dỏm thế, bình dân thế ... Đáng khâm phục hơn, chưa tuyệt nhiên chưa hề thấy hiện tượng thoái hóa tiếng Việt trong sách của ông. Đáng nể hơn, ông có thể đơn giản hóa những vấn đề tưởng chừng hết sức khó khăn (Ứng dụng Access trong Quản lý kho / Quản lý kế toán / Quản lý gia phả), nan giải (Quản lý kế toán thuế GTGT cho DNTN / Dự toán công trình) chỉ bằng những câu nói hết sức tự nhiên, giản dị, rất đời thường. Hãy thử 1 lần đọc sách của ông ấy, để bạn biết như thế nào là “học tin học theo phong cách kiếm hiệp !”.

    - Viết sao thì viết, miễn sao đừng để người ta (không phải tôi, mà là BÁO CHÍ) “chửi cha” được rồi. Tôi chưa từng thấy 1 quyển sách, quyển từ điển, tư liệu tham khảo, tra cứu nào mà được tái bản hết lần này đến lần nọ, lưu truyền từ năm này sang năm khác mà lại có dáng dấp của 2 thứ “bệnh” trên (lai căng + thoái hóa), ngoại trừ ... truyện cười !.
    => thiếu gì cách để tạo ấn tượng cho 1 bài viết hả bạn ?!

    2. Trình bày:
    - Hiển nhiên là khi viết tut, bạn sẽ phải soạn thảo trên 1 trình hỗ trợ soạn thảo rồi (đại đa số là dùng Microsoft Word).
    a. Vẫn dựa theo cái “sườn” mà bạn đã có (những ý mà bạn ghi trên giấy), cứ mỗi ý lớn bạn cho 1 đầu dòng, ý nhỏ cần triển khai bên trong thì bạn cho 1 hoa thị hoặc dấu cộng đầu dòng, thế thôi. Không cần phải chèn ký tự đặc biệt (chức năng Insert Symbol hay Bullets and Numbering) chi cho cầu kỳ bạn à !. “Đơn giản là vẻ đẹp hoàn mỹ nhất”.

    b. Khi đoạn cần thêm 1 (hoặc nhiều hình minh hoạ), bạn nên:
    + Cách dòng (1 dòng thôi) ở phần đầu & cuối hình.
    + Giữ hình ở kích thước nguyên chuẩn, càng lớn càng tốt (dĩ nhiên là không vượt quá lề trang (giấy) in). Và trên hết, hình tuy có thể không lớn, nhưng các chi tiết trên hình phải sao cho thật rõ.
    + Nếu muốn “đóng dấu” ấn riêng cho hình thì cũng đừng làm quá trớn, có làm thì thì cũng nên ở 1 ký hiệu nhỏ ở phần dưới cuối của hình, chứ đừng bao giờ đặt nguyên 1 câu dấu to đùng ở giữa hình minh hoạ hết (nếu bạn là người đọc, hỏi thật, bạn có thấy “ngứa mắt” không ?! Cá nhân tôi thì rất ít khi làm trò “đóng dấu” này), nó gây phản cảm với người đọc (nếu không muốn nói là bất lịch sự). Lấy 1 thí dụ:


    <div style="text-align: center">​
    </div>
    => bạn nghĩ sao về 3 tấm hình minh hoạ trên ? Cá nhân tôi (thành thật xin lỗi tác giả nếu có mạo phạm) thì thấy rằng: có lẽ tác giả sợ người ta không biết ai là chủ nhân của bài, rồi lại sợ người đọc mắt kém không nhìn rõ, vì thế, tác giả đã chọn ngay 1 màu font đỏ thật đỏ, font thật to để ngay cả đến người khiếm thị cũng phải trông thấy. Thêm vào đó, tác giả tính toán rất kỹ, hình chụp mà để trống nhiều quá thì dễ bị ... lạnh, cho nên thay vì để lại 1 cái nick có kích thước nhỏ ở dưới góc mỗi hình, thì tác giả đặt ngay nó vào giữa hình, sợ rằng lỡ có ai đó buồn buồn ... nhảy vào nằm lấn chỗ thì mất vui !!! Tội quá !!!
    + Ngoài ra, cũng xin lưu ý với bạn là, hình ảnh được lưu ở chuẩn (định dạng - format) PNG luôn cho chất lượng tốt nhất. Đừng vì tiết kiệm 1 vài chục KB mà chọn định dạng JPG/JPEG/GIF bạn à !. (xem thêm bài “SnagIT - Trợ thủ đắc lực để viết TUT” để biết cách thực hiện)

    c. Chọn font khác (không nhất thiết), màu khác (tùy bạn chọn) & cỡ chữ lớn (cỡ từ 18-20 pt) cho tiêu đề bài viết. Còn riêng với các đề mục, bạn cũng nên in đậm + gạch dưới cho chúng. Còn riêng với toàn bài, bạn nên để font chữ cỡ 10-12 pt là đẹp rồi (nhỏ hơn thì người ta không thấy, lớn hơn thì lại quá “thô kệch”).

    d. Hai loại (kiểu) font là số lượng vừa đủ cho 1 bài viết. Tôi chả hiểu tại sao nhiều bạn lại dùng trong 1 bài viết đến 3-4 thậm chí 5 font chữ khác nhau. Đáng trách hơn cả là có những bài sử dụng các font chữ thuộc nhiều bảng mã khác nhau (khi thì Unicode, đoạn thì VNI, chỗ thì ABC, v.v...). Báo hại người đọc nhiều khi hì hục download tài liệu về thì không đọc được, mở ra thì “chữ 1 đằng, dấu 1 nẻo”. Tôi không hiểu những người đó sẽ nghĩ gì, làm gì, phản ứng như thế nào khi họ lâm vào tình cảnh “cười ra nước mắt đó.

    - Vì lẽ đó, tôi mong bạn cân nhắc lại mỗi khi thực hiện 1 bài viết. Bạn phải luôn đặt cho mình 1 câu hỏi rằng: “khi mình dùng font chữ này, liệu người đọc có đọc được không ?”. Đâu nhất thiết phải dùng nhiều font chữ khác nhau thì bài viết mới đẹp, mới thẩm mỹ phải không bạn ?

    - Ngày trước, tôi quen dùng font VNI, nhưng sau thì lại chuyển toàn bộ sang Unicode. Và tôi nhận thấy rằng, đây là 1 sự lựa chọn khôn ngoan. Bởi font Unicode thì hầu như máy nào (dùng hệ điều hành Windows từ Win98 trở lên) đều có sẵn cả, trong khi đó, nếu muốn đọc (dùng) được những font khác thì bắt buộc người dùng phải cài thêm. Mà thực ra, font Unicode cũng đẹp, cũng “duyên dáng”, cũng “mướt” lắm đó chứ bạn (như tài liệu mà tôi đang soạn cho bạn đọc đó thôi). Chỉ với 3 font Times New Roman, Tahoma, Courier New, tôi cam đoan là bạn có thể làm được tất cả, giải quyết được mọi vấn đề.

    - Tất nhiên tôi không có ý chê bai gì font VNI, ý tôi là, nếu bạn đã quá “mặn mòi” với loại font này, bạn vẫn có thể dùng, tuy nhiên, cái chính mà tôi muốn nhắc với bạn là: DÙNG FONT GÌ THÌ DÙNG, MIỄN SAO SỐ LƯỢNG CÀNG ÍT CÀNG TỐT.

    - Về vấn đề giải quyết tính tương thích font chữ giữa người viết (bạn) & người đọc bằng kỹ thuật nhúng (embed) font. Tuy nhiên, đây cũng lại là 1 mảng khác không thuộc bài viết này, cảm phiền bạn đọc thêm bài “PDF - Những lỗi thường gặp” của tác giả để biết thêm chi tiết.

    e. Nhấn mạnh ý trong những câu, từ mà bạn muốn người đọc không bỏ qua, cũng là 1 cách thể hiện tình cảm, công sức, mức độ đầu tư của mình đối với bài viết. Đơn giản bạn chỉ việc cho in nghiêng / in đậm / tô màu khác (với đề mục) cho câu, chữ ấy. Tuy nhiên, đừng lạm dụng quá, vì nếu chỗ nào cũng in nghiêng / in đậm / gạch dưới / tô màu => bài viết sẽ làm cho người đọc ... choáng (đáng tiếc là tôi cũng từng mắc sai lầm ở chỗ này, hy vọng là bạn sẽ coi đó là bài học kinh nghiệm).

    f. Giữa các phần / đề mục trong bài, nên cách khoảng 1 tí =>tạo cho người đọc cảm giác “dễ thở” (thông thoáng), chứ nói thật, bản thân 1 bài viết vừa dài, vừa khó hiểu => nhìn là đã thấy ngao ngán rồi chứ đừng nói gì là đọc để rồi suy ngẫm.

    - Nghe có vẻ hơi mâu thuẫn, bởi nếu như bài đã dài, nếu như giữa các đoạn lại ngăn cách ra, vậy chẳng phải làm cho bài càng dài thêm hay sao ? Thực ra thì không ! Việc ngăn cách này lại mang ý nghĩa ngược lại, nó giúp cho người đọc biết chỗ nào nên “dừng xả hơi”, giúp họ có 1 cái nhìn tổng thể cho cả bài (bố cục). Từ đó, việc tiếp thu những gì mà bạn muốn truyền đạt trong bài viết sẽ rõ ràng hơn, chính xác hơn.

    g. Ba phần thường là bố cục tổng thể của 1 bài viết (giống như khi bạn làm văn lúc còn đi học vậy: nêu vấn đề =>giải quyết vấn đề => tổng kết vấn đề). Tuy nhiên, như tôi đã nói, đây chỉ là “thường”, chứ không phải “luôn luôn”, vì viết tut & viết văn, dù gì cũng có 1 khoảng cách nhất định, có những bài bạn không thể nào gói gọn nó trong 3 phần được (thí dụ như những bài dạng F.A.Q - Vấn đáp - Toàn bài là 1 xâu chuỗi gồm các câu hỏi & câu trả lời nối tiếp nhau). Nhưng dù gì đi nữa, nếu được, vẫn mong bạn cố gắng tuân theo chuẩn này.

    h. Ghi lại ngày-tháng-năm lúc bắt đầu viết (gõ trên máy) & lúc kết thúc bài viết cũng là điều hết sức có ý nghĩa (tôi cho đây là thói quen hay). Vì nó không chỉ giúp cho bạn tạo được ấn tượng riêng trong đầu về mỗi bài viết mình thực hiện (lắm khi, bạn có dịp nhìn lại bài nào đó mình viết, nhưng lại chả nhớ mình viết bài này khi nào, ngày nào, tháng nào, năm nào => với tôi, đây là điều đáng tiếc !), mà còn giúp cho người đọc được cập nhật thông tin 1 cách kịp thời (giống như việc cập nhật phần mềm vậy).

    - Lấy 1 thí dụ: thí dụ như tôi đang có 1 bài viết rất hay của bạn trong tay. Bài này được viết vào 01/01/2007, tuy nhiên, đến 1 thời gian sau, ngày 02/01/2007, bạn lại cập nhật nội dung bài viết này (vì lý do nào đó). Vấn đề nằm ở chỗ, cả 2 bài này (cả 2 lần viết), bạn đều không ghi rõ mình viết lần đầu vào thời gian nào, lần sau (cập nhật) vào thời gian nào => tôi (và những người khác) không thể nào biết được tài liệu mình đang có trong tay liệu có phải là mới nhất hay không ???

    - Nói thế bạn thấy rằng, việc ghi lại ngày-tháng-năm cho từng thời điểm viết bài (bắt đầu, kết thúc, cập nhật nội dung) là hết sức quan trọng. Nó vô tình tạo cho người đọc 1 cảm giác thú vị & được tôn trọng.

    i. Ghi lại tên thật của mình + nickname + địa chỉ email để người đọc tiện bề liên lạc với bạn (có thể họ muốn xin tài liệu đính kèm (nếu họ không thể download), hỏi thêm 1 số vấn đề được đề cập trong bài, v.v... hoặc thậm chí là để họ biết đường (người) mà ... chửi (ý tôi là góp ý)) khi cần.


    3. Nội dung:
    - Nếu phải nhắc bạn lúc nào cũng phải bám sát nội dung bài (cái mà bạn muốn viết, dựa theo cái “sườn” có sẵn) thì có lẽ quá thừa, vì đây là điều tất yếu rồi.

    - Căn cứ theo những ý bạn đã liệt kê trong giấy, bạn cố gắng làm sao viết lại mỗi ý thành đoạn trong bài, sao cho đừng bỏ sót ý nào hết (mà tôi nghĩ không đâu, khi viết thành bài, tự nhiên ý ở đâu lại nảy ra thêm ấy chứ). Mỗi ý đã triển khai xong, bạn dùng bút gạch chéo (hoặc gạch bỏ luôn ý ấy cũng được), coi như đánh dấu ý đó (đã triển khai xong rồi).

    - Ở đây, tôi muốn nói với bạn rằng, khi trình bày 1 vấn đề, nên trình bày sao cho thật cặn kẽ, thật chi tiết, càng chi tiết càng tốt. Tôi rất buồn khi dạo qua 1 số diễn đàn, thấy mọi người bảo nhau rằng: “Ui trời ! Làm chi cho mất công, viết làm sao cho người ta đọc vào là làm được thì thôi, cần chi phải giải thích dài dòng”. Tội nghiệp hết sức ! Thương sao những kẻ chỉ biết “nằm sẵn rồi chờ người khác dọn lên cho ăn”, chứ chả cần hiểu người ta “làm sao mới có được món ăn này” !!!. Khi đọc bài viết này, hẳn bạn là dân CNTT (nếu đúng thế thì hay quá), thử hỏi, nếu bây giờ có ai đó bắt bạn phải thuộc lòng nguyên 1 bài giải thuật, liệu bạn có thuộc nổi không ? Tôi cá là không ! Trong khi đó, nếu giải thích tường tận cho bạn “chỗ này tại sao như vầy, chỗ kia tại sao như vậy”, phân tích rõ ràng kỹ lưỡng, giúp bạn HIỂU được vấn đề, tôi tin chắc là khi gặp lại bài toán đó, bạn còn làm tốt hơn gấp nhiều lần so với người “học vẹt” (học thuộc lòng kiểu máy móc).

    - Mặc khác, khi phân tích chi tiết 1 vấn đề, bạn cũng phải biết dừng đúng lúc, tránh đi quá xa sang vấn đề khác dẫn đến hiện tượng lạc đề. Tôi lấy thí dụ, trong bài viết này, tính đến đây thì tôi đã “phớt lờ” qua 1 số vấn đề (sử dụng SnagIt để chụp ảnh màn hình, sử dụng ImageShack/MyImageHub để lưu trữ hình ảnh trực tuyến, kỹ thuật nhúng font).

    - “Từ chối khéo” 1 vấn đề phải đề cập cũng là 1 nghệ thuật ! Bạn thấy đó, thay vì trình bày luôn 3 vấn đề trên trong bài này, sẽ khiến bày trở thành ... 1 tập sách dày cộm, góp phần khiến người đọc ngao ngán, thì tôi “phớt lờ”, chuyển hướng (mục đích để tách ra thành 3 đề tài khác nhau, giúp người đọc có thêm dịp được “mục kích” 3 phần này 1 cách sâu hơn, cụ thể hơn) bằng cách:
    + “... sẽ bàn trong 1 bài khác”
    + “... liên hệ với tác giả để nhận thêm tài liệu về vấn đề này”
    + “... đọc thêm bài của X để tham khảo thêm”
    + ... và rất nhiều cách “từ chối khéo” khác mà bạn có thể thử.
    - Sau khi đã có được 1 bài hoàn chỉnh rồi, triển khai đầy đủ các ý rồi, sẽ không thừa nếu như bạn chịu khó bỏ ra thêm chút thời gian để “rà” lại những thiếu sót trong bài (ý tứ, lỗi câu (chấm, phẩy), mức độ liền mạch giữa cách đoạn, cách bày trí-định dạng (làm sau cùng) xem có hợp lý không, và thậm chí xem mình có mắc lỗi ... chính tả không !!!). Không thừa đâu bạn à !

    - Viết tắt cũng là 1 thói quen tốt giúp tài liệu bớt dong dài, tuy nhiên, cũng xin lưu ý với bạn, đừng “tắt” quá kẻo người đọc cũng ... “tắt” luôn. Tôi lấy thí dụ như khi tôi viết bài này, tôi luôn tay viết “tut”, với một số người, hiển nhiên là họ hiểu tôi muốn nói gì (bài viết - tutorial), nhưng nếu không giải thích ngay từ đầu nội dung (nguyên bản) của từ này ngay từ đầu thì cả bài này dù công phu đến cỡ nào, cũng chỉ đáng vứt xọt rác.
    + Không những thế, giả sử như tài liệu mà tôi đang viết đây là phần 1, sau này nếu như có viết tiếp phần 2 (1 file word khác), tôi vẫn phải giải thích lại (ngay từ đầu bài) ý nghĩa của từ “tut”. Bạn cho đó là thừa ? Không thừa đâu bạn ! Bạn lấy gì đảm bảo, người đang đọc tài liệu của bạn đã đọc phần 1 rồi ? Trong khi đó, biết đâu phần 2 kia lại chính là phần đầu tiên mà họ đọc ??? Bạn nên cân nhắc việc sử dụng các từ chuyên môn, chuyên ngành, viết tắt, v.v... trong các bài viết, tránh cho người đọc phải “gãi đầu, gãi tai” !.

    - Và 1 khi đã ưng ý với “tác phẩm nghệ thuật” của mình rồi, ý tôi đang muốn nói đến file Word mà bạn đang biên soạn, sẽ chuyên nghiệp hơn rất nhiều, nếu như bạn tự tìm cho mình 1 phần mềm chuyển đổi định dạng từ DOC (Word) sang PDF. Việc làm này hết sức có lợi & có ý nghĩa, vì với file PDF, bạn có thể:
    + Nhúng được tất cả các font chữ mà mình sử dụng trong tài liệu => không còn sợ người đọc sẽ không đọc được tài liệu của bạn.
    + Tăng cao độ bảo mật, nói đúng hơn là ... không cho ai sửa nội dung tài liệu của bạn 1 cách tùy tiện (nếu muốn thì người ta vẫn sửa được thôi, nhưng tôi cá với bạn là họ phải “đổ mồ hôi sôi nước mắt”, tôi không lẽ có người lại ... “siêng” đến thế ?!). Thật ra, 1 số chương trình chuyển đổi sang PDF có kèm chức năng thiết lập mật khẩu (password) cho file PDF, tuy nhiên, CẤM KỴ đặt mật khẩu với file PDF, đó là hành vi bất lịch sự, bởi chẳng thà bạn đừng chia sẻ, chứ nếu 1 khi đã chia sẻ rồi thì đặt mật khẩu làm gì ?
    + Hơn thế nữa, 1 khi đã có bản PDF trong tay, bạn có thể lưu tài liệu này trong hộp mail của mình, phòng khi ai đó cần (do không có điều kiện đọc trực tuyến (online), bạn chỉ việc chuyển (forward) cho họ tức tốc, chỉ với vài ba giây, thế là xong ! Một cách lưu trữ & chia sẻ tài liệu hết sức độc đáo.


    C. ĐĂNG BÀI:
    - Nếu bạn không có ý định đăng bài lên 1 trang web hay 1 diễn đàn (forum) nào đó, thì phần này không nhất thiết bạn phải đọc, còn như ngược lại, đây là đôi điều mà bạn cần quan tâm.

    - Nếu như chưa có bản PDF (chuyển đổi từ file Word sang) của tài liệu trong tay, bạn hãy nhanh chóng làm cho mình 1 bản, rồi lưu bản PDF này trong hộp mail (đã nêu trên) để tiện dùng sau này.

    - Chuyển toàn bộ các ký tự đặc biệt trong tài liệu sang dạng đơn giản. Thí dụ trong tài liệu này, ký tự đặc biệt duy nhất mà tôi dùng là “=>”, tôi buộc phải chuyển chúng thành “=>”, bởi khi đăng bài lên mạng, ký tự “=>” sẽ bị chuyển thành ”. Thiết nghĩ bạn cũng không muốn điều này xảy ra đối với tài liệu của mình
    o“ chứ ?!

    - Trong tài liệu, rất có thể đôi chỗ bạn sẽ dùng đến bảng (table), mà định dạng kiểu table thì không thể nào thể hiện được trên nền web => giải pháp duy nhất là bạn chụp lại nguyên table đó lại thành hình (hình này sẽ lưu trong folder mà bạn dùng để lưu hình của bài)

    - Chuyển (upload) toàn bộ hình ảnh trong folder hình mà bạn đã chuẩn bị sẵn (đây là lý do tại sao tôi nói khâu chuẩn bị (hình ảnh) trước luôn quan trọng, giờ là lúc bạn thấy lợi ích của việc làm này) lên 1 trang lưu trữ hình trực tuyến nào đó (tốt nhất là IS hoặc MIH).

    - Lấy link trực tiếp (direct link) đến cách hình đó, copy & paste (dán) link của mỗi hình vào vị trí tương ứng của chính hình đó ở trong bài (file Word).

    - Và cuối cùng, đó là copy toàn bộ nội dung file Word của bạn rồi paste lên nền web/forum


    D. CHUYỆN “HẬU TRƯỜNG”:
    - Bản thân mỗi người đã không giống nhau => quan niệm, hiểu biết, cách nhìn nhận/đánh giá về cùng 1 vấn đề cũng không thể nào giống nhau => việc ai đó (có thể nhiều người và nhiều lần) không đồng ý với bạn, chê trách bạn, thậm chí ... đả kích bạn là chuyện rất đổi bình thường. Tôi cá là với bài viết này, tôi cũng đã vô tình làm mất lòng không ít người, hay nói ngược lại, có không ít người muốn công kích tôi sau bài này.

    - Thường thì những trường hợp như vậy, bạn hãy bình tĩnh mà quan sát vấn đề. Đừng vội trả lời bài (post) của họ ngay bạn à ! Bởi không hẳn là bạn đúng, cũng chưa chắc là họ sai. Thay vào đó, bạn hãy:
    + Copy lại toàn bộ bài góp ý của họ mang về đọc => như thế, bạn sẽ có nhiều thời gian hơn để xem xét ý kiến của họ.
    + Khoanh vùng những trọng điểm mà họ góp ý về bài của bạn. Bạn nên chia phần góp ý làm 2 phần: góp ý về nội dung (chuyên môn) & góp ý về phong cách (phần trình bày, văn phong)
    + Chậm rãi đọc & phân tích ý kiến của họ, rồi xem lại bài của mình => xem họ nói thế là đúng hay sai để tự đánh giá về bản thân mình.

    - Về bản chất mà nói, việc trả lời ý kiến phản hồi của đọc giả, thực chất không khác gì bạn đang viết tiếp 1 tut khác, hay nói đúng hơn là giáng tiếp cập nhật nội dung cho bài tut đó. Bởi lẽ:
    + Nếu như người đọc góp ý đúng: bạn có cơ hội để sửa lại, đính chính lại bài viết của mình, làm nó hoàn thiện hơn, giúp những người đọc sau không phải thắc mắc, tranh chấp, bất đồng ý kiến với người đã từng góp ý với bạn.
    + Nếu như người đọc góp ý sai: điều này nghĩa là bạn cũng “sai” ! Bạn “sai” vì đã trình bài chưa rõ ràng, mạch lạch nên mới khiến họ hiểu sai vấn đề. Cho nên, bạn càng phải giải thích cho đến khi nào họ hiểu, giúp họ “ngộ” ra được vấn đề. Trong khoảnh khắc này, bạn càng phải vững lập trường hơn, phải cố gắng giữ vững chính kiến của mình. Nếu như sau khi rà soát lại toàn bài, đối chứng với những gì mà họ đã góp ý, bạn vẫn thấy mình không có gì sai => bạn hoàn toàn có thể tự tin mà “tay đôi” với họ.

    - Nói tóm lại, khi ai đó (một hay nhiều người) góp ý với mình, bạn hãy tiếp nhận (nghe) nhưng khoan ... tiếp thu (sửa). Bởi nếu ai nói gì mà mình cũng sửa, thì bạn chẳng khác nào thằng ... ba phải ! Cái quý nhất của 1 con người là khi tự nhận thấy mình sai, rồi tự mình sửa sai => đó mới là điều đáng qúy. Bởi họ có chính kiến riêng của họ, bạn không có sao ???

    - Ngoài ra, khi đã quyết định đăng bài lên 1 diễn đàn, bạn vô tình phải chấp nhận “luật chơi” của diễn đàn đó. Điều này có nghĩa là, giả sử bài của bạn làm mích lòng ai đó, mà người đó lại là thành viên trong ban quản trị của diễn đàn => việc bài của bạn bị khoá (lock), thậm chí bị xóa (delete) là điều hiển nhiên. Vì lẽ đó, 1 khi đã đăng bài lên, đã có người góp ý, và 1 khi bạn cảm thấy không khí bắt đầu “căng thẳng” qua vài bài góp ý, theo kinh nghiệm, bạn nên lưu lại toàn bộ trang (topic) đó để có dịp mà dùng (kiện cáo, khiếu nại, đối chiếu, v.v...) sau này.


    Mong bạn sớm thành 1 “nghệ sỹ”
    Chào thân ái !
    Thân mến !


  2. #2
    1. một vấn đề người viết tut cần quan tâm nhất là lỗi chính tả, viết sai chính tả như vậy ma nó đọc
    2. đọc lướt lướt thì chỉ thấy văn hoa lá cành, chẳng thấy giá trị gì cả
    riêng cái mục 7 của ông



    7. Còn về host lưu trữ hình ảnh ?
    - Đây cũng là 1 khía cạnh khác không thuộc phạm vi của bài viết này. Tuy nhiên, cũng xin phép “nhá nhá” trước cho bạn đôi điều, “1 là ImageShack, 2 là MyImageHub”, ngoài 2 host này ra, hiện tại, tôi chưa tìm được host thứ 3 nào ưng ý.


    2 cái host trên của ông thuộc loại vớ vẩn, hết bandwidth cực nhanh, tut mà ko có hình thì vứt.
    giới thiệu cho ông 1 website của VN, upload cực nhanh + tiện lợi mà ko sợ hết bandwidth: http://vinaanh.com hoặc http://cyworld.vn

  3. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Người ta cũng có công viết mà bro,mà tôi thấy câu này kỳ kỳ "Vài thủ thuật phần mềm máy tính bạn cấn nắm bắc "chắc bạn viết theo dạng teen hay sai chính tả tôi chỉ góp ý thôi.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    bạn đã bỏ công ra đọc từ đầu đến cuối chưa ,thực tế đây là lý thuyết để áp dụng khi ta cần ngồi máy thôi ,chứ không phải bạn nghỉ phần đâu, vì thế tiêu đề trên có chữ (Vài thủ thuật )

  5. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    chủ thớt ghi sai chính tả kìa,sửa lại đi bác ơi

  6. #6
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Bài viết
    0
    Ủa.Sorry bác chủ thớt chứ bài này đích thị em đã đọc trong "Ebook for newbie" hoặc ebook tên "Sử dụng software" cách đây gần 2 năm òi Chỉ đơn thuần là Copy-Paste lại thôi...

  7. #7
    cho hỏi cái này hướng dẫn cái gì vậy, ko phải là viết ebook đấy chứ

  8. #8
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    <div class="bbCodeBlock bbCodeQuote" data-author="lequangtung">
    <aside>

    <div class="attribution type">lequangtung đã nói:

    &uarr;

    </div>

    <blockquote class="quoteContainer"><div class="quote">Dưới đây mình đã bỏ công ra viết lên mẹo và thủ thuật khi dùng máy tính
    1.lời giới thiệu
    2.những thắc mắc thường gặp
    3. nghệ thuật viết TUTorial
    mời các bạn vào xem và đóng góp thêm một vài ý kiến ,không thể tránh thiếu xót
    1. LỜI GIỚI THIỆU

    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ” - Tut (TUTorial, guide, how-to) - bài hướng dẫn

    Không biết các bạn nghĩ sao nhưng tôi hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ này của zeroman_ltk . Vâng, tuy chúng tôi, những con người viết TUT không dám tự nhận mình là những kẻ tài ba nhưng chúng tôi vẫn luôn tin tưởng rằng chúng tôi đã, đang và sẽ góp sức mình vào công cuộc đưa tin học phổ cập đến với mọi người.

    Thời đại Công nghệ Thông tin đã đến. Mỗi bước đi, mỗi công việc, mỗi hoạt động trong cuộc sống hiện tại đều gắn liền với máy vi tính, dần dần máy vi tính đã không còn là những mơ ước “trên trời” của mọi người nữa. Lúc này thì bạn và tôi, những con người đã tiếp cận với Công nghệ Thông tin sớm hơn sẽ phải là nền móng vững chắc để xây những viên gạch tiếp theo cho thế hệ tương lai.

    Tôi cũng chỉ là người mới bước vào thế giới Công nghệ này mà thôi. Nhưng quả thật tôi rất say mê nó và tôi nghĩ các bạn cũng thế. Và cái tôi muốn là qua Ebook này tôi có thể truyền tải đến cho các bạn những kiến thức, những bài viết hay và cả niềm đam mê công nghệ mà tôi và những người viết TUT đang có. Mong rằng qua đó sẽ giúp được các bạn phần nào, tiếp thêm sức mạnh cho các bạn đi tiếp quãng đường phía trước.

    Vâng, nếu nói chúng tôi là nghệ sĩ thì những TUT chính là kết tinh của nghệ thuật trân chính. Thay mặt những “nghệ sĩ” đang hết lòng về công việc tôi xin gửi “tác phẩm nghệ thuật” này đến tất cả những ai đã và đang yêu (đúng hơn là cần) những bài TUT.

    Ngoài ra cũng vô cùng cảm ơn những nghệ sĩ đã hy sinh rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức cho công cuộc phát triển nghệ thuật này. Hơn thế nữa là cảm ơn tất cả các bạn đã là nguồn cảm ứng cũng như là động lực để những người nghệ sĩ sáng tác ra những tác phẩm tuyệt vời.

    Đã là nghệ thuật có lẽ không cần giới thiệu nhiều, hãy để những con người yêu “nghệ thuật” cảm nhận nó.
    Giá trị của nghệ thuật chỉ có thể là niềm hạnh phúc của nó mang lại cho con người.








    <div style="text-align: center">Mục lục
    </div>1, Giới thiệu
    2, Start for NewBie ( công việc khởi đầu)
    3, All in One ( tất cả trong một)
    4, Backup & Restore ( sao lưu và phục hồi)
    5, Burning ( ghi đĩa)
    6, CD/DVD Virtual ( CD/DVD ảo )
    7, Graphic Design ( thiết kế đồ họa )
    8, Internet
    9, Keylog ( ghi bản phím)
    10, MultiMedia ( đa phương tiện)
    11, Office ( văn phòng)
    12, PC Virtual ( máy ảo)
    13, Security ( bảo mật hệ thống)
    14, System Tools (công cụ hệ thống)
    15, Web Design ( thiết kế Web)
    16, Window

    Dù mình đã cố gắng biên tập, sửa chữa nhưng tất nhiên là còn một số sơ xót. Mình rất mong được mọi người góp ý và giúp đỡ để tiếp tục nâng cấp cho phiên bản tiếp theo. Vô cùng cảm ơn các bạn

    2.NHỮNG THẮC MẮC THƯỜNG GẶP

    1, Ebook này mang lại gì cho bạn ?
    - Nếu bạn là một Newbie nó sẽ giúp bản kiểm soát hoàn toàn “cô nàng” PC đỏng đảnh của bạn. Có thể làm quen ngay lập tức với những thao tác đơn giản về hình ảnh, âm thanh ...
    - Nếu bạn là dân Pro thì nó cũng đáng là một tài liệu tham khảo mang lại nhiều lợi ích.

    2, Tại sao tiêu đề của Ebook lại toàn là tiếng Anh và tiếng Việt không dấu ?
    - Thứ nhất là giúp các bạn dễ dàng giải quyết những cản trở về việc cài đặt tiếng Việt
    - Thứ hai nó là những từ ngữ đơn giản luôn luôn gắn liền với Công nghệ Thông tin, nếu chưa biết các bạn Newbie nên làm quen với nó. Hãy xem tiêu đề song ngữ ở phần giới thiệu.
    - Thứ ba hiện tại trong Ebook không có phần mềm tiếng Việt nào

    3, Tôi làm sao để download được những phần mềm này?
    - 90% những phần mềm có ở đây bạn có thể tìm được ở forum www.softvnn.com
    - Nếu không có ở đây thì bạn hãy tìm trên Google sau đó vào những trang ***** như crackserver.com hay crackmonster.com lấy ***** nhé.

    4, Sao lại không có tên người viết các bài viết có trong Ebook ?
    - Các bài viết mình đưa vào Ebook đã được lấy từ nhiều nguồn. Trong đó có nhiều bài viết mình gom góp từ nhiều bài lại với nhau và chính mình cũng không biết tác giả là ai. Để công bằng cho tất cả mọi người mình đã không ghi tác giả của các bài viết kể cả các bài viết của mình.
    - Ngoài ra mình cũng chắc chắn rằng người viết ra những bài TUT này cũng không viết bài vì muốn tên tuổi mình trở nên “bất tử” mà chỉ muốn đóng góp công sức vào quá trình xây dựng Net Việt mà thôi – đó đúng là những nghệ sĩ trân chính.

    5, Tại sao Ebook lại không có nhiều bài ?
    Quả thật mình rất muốn đưa đến cho các bạn nhiều bài hơn nữa thế nhưng có một số lý do :
    - Thứ nhất mình đã cố gắng tìm kiếm rất nhiều bài viết hay và bổ ích để đưa đến cho các bạn nhưng quả thật bài thì có nhiều nhưng có những cái không dành cho dân Newbie, nó mang tính chuyên môn rất nhiều. Những cái này thì dù hướng dẫn mấy cũng không thể bằng bạn ra ngoài kia mua một quyển sách chuyên ngành về đọc được.
    - Thứ hai là để hoàn tất Ebook này tất cả các bài mình thu thập được trên Net về mình đều phải đã phải sửa chữa, test lại, chụp ảnh thêm, chỉnh lại văn phong cho dễ hiểu. Ngoài ra có những bài viết như 3D Album, Sibelius mình đã phải mất rất nhiều thời gian để viết. Thời gian thì ít, công việc thì nhiều nên mình cũng đã cố gắng rất nhiều để kịp đưa ra làm quà đầu năm cho các bạn.

    6, Tôi cũng muốn làm “nghệ sĩ”, vậy phải làm sao ?
    Trước hết bạn vào phần giới thiệu đọc bài viết “ Nghệ thuật viết TUT” của Zeroman_ltk. Nó sẽ cung cấp cho các bạn cái nhìn khái quát, tổng thể về công việc viết TUT. Nhưng đó chỉ là cơ sở mà thôi. Các bạn cũng biết “nghệ thuật” là một thứ mang nhiều tính sáng tạo.
    Để có một bài TUT hay bạn phải biết kết hợp cơ bản với sự sáng tạo. Thế nhưng vẫn chưa đủ, bạn phải biết đặt mình vào vị trí người đọc để đưa ra những cách giải quyết vấn đề đơn giản dễ hiểu giúp người đọc nắm bắt được vấn đề nhanh chóng.
    Đảm bảo được những yếu tố trên trong một tác phẩm thì bạn đúng là một nghệ sĩ tài ba rồi đó. Còn đợi gì mà không thử.

    7, Tôi cũng muốn góp sức mình vào việc phổ cập tin học. Tôi phải làm sao ?
    - Còn đợi gì nữa, bạn hãy bắt tay ngay vào việc viết TUT cho những chương trình mà bạn cho rằng rất hay và mang lại nhiều lợi ích. Sau đó hãy gửi nó lên mục “ Hướng dẫn sử dụng phần mềm “ của diễn đàn softvnn.com hoặc bất cứ diễn đàn tin học nào khác. Và gửi link bài viết nó cho nick YM: langtulangthang_lsb hoặc nick langtulangthang trên diễn đàn Softvnn hoặc Email: langtu.son@gmail.com
    - Bạn hãy đưa giới thiệu Ebook hoặc những bài trong Ebook này đến thật nhiều người. Hãy cùng nhau góp sức vào việc nâng cao hiểu biết cho người Việt chúng ta các bạn nhé.

    Còn thắc mác gì bạn vui lòng liên hệ với mình nhé !!!

    Chúc các bạn hạnh phúc và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống

    3.NGHỆ THUẬT VIẾT TUTORIAL
    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ”
    - Đó đã & đang là suy nghĩ của tôi - người viết bài này.
    Liệu có quá đáng chăng ?
    - Tut (TUTorial, guide, how-to) - bài hướng dẫn - là 1 khái niệm mà có lẽ không còn xa lạ gì với mọi người. Thực tế cho thấy, 1 bài tut luôn đóng 1 vai trò hết sức quan trọng. Bởi lẽ, với 1 bài tut trong tay, việc sử dụng 1 phần mềm nói chung sẽ trở nên hết sức dễ dàng & mau chóng. Hơn thế nữa, điều này lại có ý nghĩa rất thiết thực đối với những ai mới chập chững bước vào thế giới IT nói chung, cũng như bước đầu tìm hiểu cách sử dụng 1 phần mềm nào đó nói riêng mà vốn tiếng Anh còn eo hẹp.

    - “Viết ! Ai mà viết chẳng được ! Đơn giản chỉ việc đọc phần help (hướng dẫn, giúp đỡ) của phần mềm mà mình cần, rồi dịch ra thành tiếng việt cho người khác đọc, vậy là xong thôi, chứ có gì khó khăn !!!” Đây là suy nghĩ ngày càng trở nên phổ biến trong đại đa số những người dùng máy tính. Cá nhân tôi trước đây cũng không là ngoại lệ. Nhưng thực tế lại khác, đây rõ ràng là 1 suy nghĩ khập khiễng, 1 suy nghĩ “què” ! Bạn hãy phân tích thử:
    + Trong số các phần mềm mà bạn dùng trên máy, được bao nhiêu là phần mềm Việt Nam (hoặc hỗ trợ giao diện (ngôn ngữ) tiếng Việt) ?
    + Coi như tất cả phần mềm mà bạn đang dùng cho hệ thống của mình là phần mềm Việt (tiếng Việt hoặc được Việt hóa), liệu phần hướng dẫn kèm theo (cứ cho là tiếng Việt) thực sự đáp ứng được nhu cầu của bạn chưa ? Đã bao lần bạn bỏ thời gian ra đọc phần hướng dẫn ấy ?
    + Mặt khác, đa số các phần mềm trong hệ thống của người dùng là phần mềm nước ngoài (giao diện tiếng Anh là chủ yếu) => với phần mềm Việt bạn đã ngại sử dụng phần hướng dẫn có sẵn, sẽ như thế nào với phần mềm sử dụng giao diện Anh ngữ ?
    + Với người có vốn tiếng Anh khá, giỏi, họ còn ngại dùng đến phần “help” => sẽ ra sao với người “mù” tiếng Anh ?
    + Vì sao hầu hết mọi người (biết lẫn không biết Anh văn) đều “ngán ngại” sử dụng phần trợ giúp có sẵn (Anh lẫn Việt) của 1 chương trình ?

    - Đơn giản bởi bạn - những người có cùng suy nghĩ, vướng mắc được trình bày trên - là người Việt thuộc tầng lớp “bình dân”. Đã là người Việt thì Anh ngữ dĩ nhiên là 1 rào cản (tôi đang nói đến những người “mù” Anh ngữ - phần đông đa số dân Việt Nam). Và đã là dân bình dân, thì ngôn ngữ “bác học” (tiếng Anh chuyên ngành) không thể nào nghe lọt tai (chứ đừng nói gì là hiểu. Thú thật, tôi là người Việt, nhưng lắm lúc đôi từ tiếng Việt nghe mà còn phải .... “gãi đầu” chứ đừng nói gì tiếng Anh)

    - Đó là tôi chưa kể đến việc có những bài viết hết sức “chua chát”. Những bài mà bản thân của nó vốn đã khó hiểu, khô khan (trình bày về 1 vấn đề mới, khó hoặc 1 vấn đề kỹ thuật chuyên sâu) những người viết lại càng phức tạp hóa vấn đề hơn khi từ đầu đến cuối bài toàn chữ với chữ, không có nổi 1 tấm hình minh hoạ. Ngược lại, có những bài hết nội dung sức đơn giản (thường là bài về thủ thuật, mẹo vặt), nhưng người viết lại trình bài toàn hình với hình (dĩ nhiên có chữ, nhưng cũng chỉ là “muối bỏ biển”), đọc mà cứ tưởng như đang xem truyện tranh. Ấy là chưa nói đến việc 1 số bài được thực hiện bởi những người có danh tiếng trong làng IT, nhiều năm nghiên cứu, nhưng chấm phẩy lung tung (nhiều khi còn ... sai chính tả), dùng từ “lai căng” (nửa nạc nửa mỡ, nửa tây nữa ta), gây phản cảm cho không ít người đọc.

    - Nói nhiều như thế để bạn hiểu rằng, thực sự để có 1 bài viết được đánh giá là mang giá trị tham khảo thực thụ, người viết phải đầu tư không ít công sức (từ khâu chuẩn bị, đến khâu viết bài, rồi đến khâu đăng bài (post) lên mạng (nếu có).

    =>
    “Viết tut là 1 nghệ thuật, người viết tut là 1 nghệ sỹ”. Bạn nghĩ sao thì tùy, nhưng riêng tôi, tôi vẫn cho đây là 1 nhận định khách quan & đúng đắn.

    A. CHUẨN BỊ BÀI:
    - “Chuẩn bị tốt coi như đã thành công 50%” - tôi thích câu nói này & luôn tin câu nói này. Thực tế, bạn sẽ không viết được gì nếu bạn không chuẩn bị dù chỉ là 1 chút.

    1. Theo như bạn nói, cụ thể thì tôi phải chuẩn bị những gì & chuẩn bị như thế nào cho tốt?
    - 1 tờ giấy + 1 cây viết + 1 bài nhạc + 1 không gian tĩnh lặng ... đó là tất cả những gì mà tôi cần khi bắt tay thực hiện 1 bài viết (như thể bài mà bạn đang đọc đây).

    + Giấy, viết:
    hơi buồn cười bạn nhỉ ! Mục đích cuối cùng của việc viết tut là để đăng tải lên mạng, nếu không thì cũng là lưu trữ thành 1 tài liệu trên máy tính => vậy sao không thực hiện ngay trên máy mà cần chi đến giấy bút ? Xin thưa với bạn là rất cần, tôi đã thử rất nhiều lần, nhưng không lần nào viết được bài (ý tôi là tìm ý tưởng) khi ngồi trên máy. Trong khi đó, viết những gì bạn nghĩ ra trên giấy, sau đó ghép chúng lại thành văn trên máy lại là 1 ý tưởng khôn ngoan hơn rất nhiều. Một khi đã có giấy viết trong tay, hễ bất kỳ ý nghĩa nào chợt thoáng qua trong đầu, bạn hãy ghi thật nhanh lại vào giấy (thật nhanh chứ đừng ngồi đó mà “gò” từng chữ 1, bạn có thể kết hợp với ghi tắt, sử dụng ký hiệu riêng, v.v... Hãy nhớ rằng: “bạn cần ý nghĩ, chứ ý nghĩ không đợi bạn !”)

    + Nhạc: chẳng biết bạn có giống tôi không, chứ thường thì hiệu suất làm việc của tôi tăng cao hơn (chí ít thì tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn) nếu như trong quá trình làm việc (viết tut) mà được nghe 1 bài nhạc mà tôi yêu thích. Tôi khuyên bạn nên chọn 1 bài nhạc chậm rãi, sâu lắng mà nghe (còn như ... hiphop, rock, nhạc vũ trường thì tôi ... xin can !!!), hay tốt hơn hết là nhạc giao hưởng, hoà tấu (Việt Nam mình cũng có rất nhiều bài nhạc hoà tấu (nhạc Trịnh Công Sơn, thậm chí là nhạc trẻ bây giờ) nghe “sướng tai” lắm bạn à. Nếu cần, bạn có thể liên hệ với tôi).

    + Không gian tĩnh lặng: nếu bạn có 1 căn phòng riêng thì tuyệt vời (bạn may mắn hơn tôi đấy, thời điểm tôi viết bài này, tôi vẫn chưa biết được cảm giác “1 mình trong phòng riêng” là như thế nào). Còn nếu không có thì cũng không sao ! Cái chính là 1 chỗ nào đó tĩnh lặng, dễ tập trung (tốt nhất là ... khuya - thời điểm mà tôi thường viết bài). Ngoài ra, nếu có thể, bạn nên tắt tất cả các đèn trong nhà, chỉ để lại đèn bàn làm việc thôi, như thế sẽ dễ tập trung suy nghĩ, tìm ý tưởng viết bài hơn.

    2. “Viết thật nhanh các ý nghĩ ra giấy”. Nhưng phải ghi như thế nào cho hợp lý ?
    - Thường thì mỗi ý nghĩ, tôi đều cho nó 1 đầu dòng ( - ). Nếu bên trong ý còn nhiều ý nhỏ liên quan, tôi cho ý lớn 1 đầu dòng, ý nhỏ là dấu hoa thị (*) (hoặc dấu cộng (+) đầu dòng)
    - Ngoài ra, cũng xin nhắc bạn là đừng cố sắp xếp các ý theo thứ tự làm gì cho phí công (nhiều khi việc đó là còn làm “nghẽn” dòng suy nghĩ của bạn cũng nên), bởi lúc này, cái mà bạn cần là tìm ý, việc sắp xếp hãy để sau. Hãy nhớ, được ý nào thì ghi ngay ra giấy ý đó.

    3. Lỡ như ... tôi không thể viết gì ra giấy ?
    - Ắt hẳn đó là do bạn chưa biết phải viết gì, hay nói đúng hơn là do bạn chưa tìm được đề tài, chủ đề để viết.

    - Bản thân tôi cũng nhiều lúc lâm vào tình cảnh này. Thường thì những lúc như vậy, tôi cố gắng đọc các báo tin học, tham gia các diễn đàn tin học, xem coi vấn đề nào đang nổi cộm, đang “hot” => cố gắng lên mạng tìm những tài liệu (bằng tiếng Anh (hiển nhiên), về chịu khó thử nghiệm & biên dịch lại) chuyên sâu về những vấn đề ấy (phải là chuyên sâu, chứ còn chung chung thì đã có quá nhiều bài, và cũng đã quá nhiều người viết (và biết thực hiện).

    - Một cách khác, bạn có thể hỏi thẳng bản thân mình xem “MÌNH MUỐN GÌ ?”, rồi từ đó tìm bài để viết. Lấy 1 thí dụ: ngày xưa (khoảng năm 2000-2001), tôi đang dùng 1 cái máy có cấu hình hơi khiêm tốn: Pentium III - 800MHz, RAM 128MB (hiện giờ (cuối năm 2006) tôi vẫn dùng máy này, nhưng RAM nâng lên được 384MB). Thời điểm đó, phổ biến nhất vẫn là Windows 98se, sang lắm thì xài WinME (chứ còn nói đến Win2000 (đã có) thì chẳng mấy ai ham, vì không phù hợp với nhu cầu của người dùng gia đình), Sau đó 1 thời gian thì Windows XP - hệ điều hành ưu việt chiếm được nhiều cảm tình nhất, được Microsoft đầu tư công phu nhất - ra đời. Thú thật, với tôi, Win98 đã “đủ xài” (ý tôi là đủ cho cấu hình máy của tôi). Nhưng đã là con người, ai không có máu “ham” => tôi cũng học đòi mua đĩa WinXP về cài cho biết với mọi người. Bạn biết đó, máy với cấu hình như thế thì chỉ có thể cài Win rồi ngồi gõ Word, làm vài thao tác “múa may cho vui”, chứ đừng nói gì chơi game, vọc phá, nghiên cứu, v.v... (lắm lúc tôi muốn chuyển “cục cưng” của mình lên gác (theo như kiểu mỉa mai của 1 số người tôi quen biết) để khi nào bực mình thì đứng từ trên đó mà ... thả nó xuống, như thế thì nó ... nát (bể) mới nhiều !!!)

    - “Con nhà nghèo mà ham”, không lẽ giờ ngồi ngó ?! Ấy thế là tôi lùng sục trên mạng xem có cách nào tối ưu (tweak, optimization) hệ thống cho nó đỡ “rùa” hơn không ? Nhưng trớ trêu, trong cái rủi nó có cái ... xui ! Tối ưu đâu không thấy, thấy toàn ... tối thui, máy chạy càng ì ạch hơn.

    - Cũng may là tình cờ trong 1 lần đọc báo, tôi đọc được bài giới thiệu về phần mềm nLite (lúc đó vẫn còn là bản 0.x) - công cụ chuyên dùng để chỉnh sửa bộ nguồn (source) của Windows => trúng mánh, tôi liền download về vọc thử (kết hợp với 1 số tài liệu (tiếng Anh) hướng dẫn tìm được trên mạng) & cuối cùng cho ra được 1 bản Windows Unattended cho riêng mình (đặt tên cho nó là Windows XP Personal Edition - gọi tắt là XPPE).

    - Vọc nLite mãi 1 thời gian => có chút hiểu biết, tôi liền viết bài hướng dẫn sơ lược về Windows Unattended để chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người, đồng thời giới thiệu về Windows XPPE của riêng mình. May mắn cho tôi là thời điểm ấy (năm 2001-2004), khái niệm Windows Unattended vẫn còn rất xa lạ với mọi người (số người “dấn thân” vào lĩnh vực này (ở Việt Nam) có thể đếm trên đầu ngón tay). Nhờ vậy mà tôi tự hào là XPPE của tôi là bản Windows Unattended đầu tiên đi tiên phong ở mọi diễn đàn IT Việt Nam, cũng như những bài tut của tôi là những bài đầu tiên trình bày về vấn đề này.

    - Nói như vậy để bạn thấy rằng, việc tự mình xem xét lại nhu cầu của bản thân cũng là 1 ý tưởng rất tốt để tìm ra nguồn cảm hứng để viết bài.
    - Nói tóm lại, khi không có ý tưởng (chủ đề) để viết bài, bạn có thể:
    + Tìm 1 tài liệu nào đó (bàn về 1 lĩnh vực mới, thú vị) trên mạng về để dịch lại.
    + Tìm hiểu nhu cầu hiện tại của mọi người hoặc của bản thân mình để khơi nguồn cảm hứng viết bài.

    4. Nói vậy thì chịu khó tìm tài liệu tiếng Anh trên mạng về dịch lại thì dễ dàng hơn rồi !
    - Bạn nói đúng ! Nhưng đúng mà chưa đủ. Bởi chỉ có cái máy mới suy nghĩ như vậy mà thôi. Bạn xem nhé:
    + Bạn là người Việt, trong khi tài liệu hướng dẫn (cái mà bạn định dịch) lại là tiếng Anh => liệu người đọc (Việt Nam) có chấp nhận hay không 1 tài liệu sặc mùi (phong cách) nước ngoài ?
    + Nếu bạn là người đọc, liệu bạn có chấp nhận hay không, khi tài liệu mà mình đang đọc là do 1 người khác dịch lại, đáng trách hơn cả là người đó chỉ dịch mà không kiểm nghiệm coi những gì mình dịch là đúng hay sai, có khả thi hay không ?!
    + Coi như bạn đã kiểm nghiệm những gì mà tài liệu gốc đã viết & kết quả thành công mỹ mãn, không lẽ bạn vẫn để vậy mà dịch ra ? Nếu đã từng làm qua công việc này rồi, hẳn bạn cũng để ý rằng, 1 số tài liệu nước ngoài rất ... lạ. Có những chỗ không cần có hình minh hoạ thì nó lại có, có những chỗ rất cần thì không có lấy 1 tấm hình => theo bạn, khi biên dịch lại, có nên giữ nguyên như vậy không ?
    + ... và còn rất nhiều vấn đề khác mà tôi nghĩ là “1 cái máy dịch thuật” không thể nào lường trước được.

    - Hơn thế nữa, nếu gọi cho đúng, phải gọi là “biên dịch” (thay vì “dịch” thông thường), điều này có nghĩa là, ngoài những vướng mắt mà bạn phải giải quyết kể trên, bạn còn phải biết cách sắp xếp lại bố cục của bài sao cho hợp lý. Về phần này, tôi sẽ trình bày thêm trong phần sau.
    => “Dịch” suôn là công việc của 1 “cái máy”, bạn không phải là cái máy => việc bạn cần làm là “biên dịch” !.

    5. Mất bao lâu cho 1 bài viết hoàn chỉnh ?
    - Tùy ! Bởi nó còn tùy thuộc vào độ khó của bài, lĩnh vực mà bạn sẽ viết, và quan trọng hơn hết, nó tuỳ thuộc vào ... cảm hứng của bạn (nói đúng hơn là mức độ siêng của bạn). Nhiều khi cao hứng, trong 1 ngày bạn có thể viết được 1 hoặc thậm chí 2 bài không chừng, nhưng ngược lại, lắm khi ... cả tháng trời cũng không có được bài nào.

    - “Chua” nhất trong suốt quá trình viết 1 bài tut là khâu chuẩn bị. Bạn đừng cười, bởi nếu nhìn theo 1 khía cạnh nghiêm túc thì đây là 1 công đoạn hết sức quan trọng chứ chẳng chơi. Bạn phải:
    + Chụp hết tất cả các hình ảnh mà bạn dự định sẽ thêm vào trong bài.
    + Tổng hợp hết tất cả những file, phần mềm liên quan (những gì mà bạn yêu cầu người đọc phải có)
    + Trích dẫn tất cả những câu nói, dẫn chứng, v.v... liên quan cho bài viết.
    + Học cách sử dụng các phần mềm hỗ trợ (SnagIt, NotePad, Virtual PC, v.v...) trong & sau quá trình viết tut (lựa chọn host để lưu, upload hình)
    => Thế nên, tốt nhất là bạn đừng ấn định thời gian cho 1 bài tut (ngoại trừ bạn làm theo đơn đặt hàng của ai đó, hoặc bị rơi vào 1 tình thế ép buộc, bất đắc dĩ). Cứ thả lỏng mình mà viết, viết được đến đâu hay đến đó, mệt thì nghỉ. Thế thôi !

    6. Bạn vừa nhắc đến SnagIt - trình chụp ảnh màn hình chuyên nghiệp ?
    - Đúng ! Trong số các trình chụp ảnh màn hình, cá nhân tôi ưng ý nhất là SnagIt. Với SnagIt, bạn có thể tạo nên 1 bài tut hết sức chuyên nghiệp mà không phải mất nhiều thời gian (hy vọng là bạn không hiểu lầm ý tôi, tôi đang nói đến việc dùng SnagIt cho công tác chuẩn bị hình ảnh sẽ dễ dàng như thế nào, chứ không phải dùng SnagIt thì việc thực hiện bài viết sẽ dễ dàng ra sao).

    - Tuy nhiên, đây lại là 1 khía cạnh khác, về phần này, bạn có thể tham khảo thêm bài “SnagIT - Trợ thủ đắc lực để viết TUT” của cùng tác giả

    7. Còn về host lưu trữ hình ảnh ?
    - Đây cũng là 1 khía cạnh khác không thuộc phạm vi của bài viết này. Tuy nhiên, cũng xin phép “nhá nhá” trước cho bạn đôi điều, “1 là ImageShack, 2 là MyImageHub”, ngoài 2 host này ra, hiện tại, tôi chưa tìm được host thứ 3 nào ưng ý.

    - Về phần phân tích ưu-nhược của 2 host lưu hình trực tuyến này, bạn có thể xem thêm bài “Upload & Quản lý hình ảnh hiệu quả với IS & MIH”.

    8. Cụ thể phải lấy hình như thế nào cho hợp lý ?
    - Thời điểm tôi viết bài này, còn khoảng 14 bài viết khác đang nằm trong “tầm nhắm”. Một trong số những bài đó là “F.A.Q FireFox - Sổ tay tra cứu tổng quát”. Nhân đây, xin lấy công tác chuẩn bị hình ảnh của bài này để làm thí dụ minh hoạ.

    - Nội dung bài viết này (F.A.Q FireFox) sẽ đề cập đến những vấn đề thường gặp trong quá trình sử dụng FireFox - trình duyệt web tuy mới mẻ nhưng hết sức mạnh, tiện dụng, đa năng - mà người dùng thường vấp phải, từ đơn giản nhất (cài đặt / tháo gỡ 1 extension (phần mở rộng)), cho đến phức tạp nhất (làm thế nào để download hàng loạt (batch download) 1 web folder), v.v...
    => đây là 1 số hình ảnh mà tôi đã chuẩn bị sẵn (tất nhiên là dùng SnagIt) cho bài viết này:





    - Nhiều bạn cho rằng, làm như vậy thì mất thời gian. Tôi cũng đồng ý, thú thật, tôi cũng thấy làm như vầy thì mất thời gian, thay vào đó, cứ viết 1 mạch, rồi sau đó chỗ nào cần hình thì chèn hình vào, như thế hay hơn.

    - Hay hơn thì có hay hơn thật, nhưng chỉ là tạm thời thôi bạn à ! Bởi nếu làm như vậy, sau mỗi bài viết, bạn sẽ chẳng thể nào quản lý được kho hình ảnh của mình, hơn nữa, nếu làm theo kiểu đó, bạn sẽ gặp khó khăn rất lớn cho những tấm hình đòi hỏi phải chỉnh sửa, thêm hiệu ứng, v.v... Ngoài ra, nếu như bạn có ý định đăng tải bài lên mạng, việc quản lý hình đã khó lại càng khó hơn, bởi bạn không thể xác định được “hình này nằm trong phần (đoạn) nào, hình kia nằm trong phần nào” !!!
    => thà mất công lúc đầu mà được lợi rất nhiều sau này bạn à.

    - Cũng xin nhắc bạn, cố gắng đừng để người đọc bị “choáng” vì mang cảm tưởng như đang xem truyện tranh. Ý tôi là, chụp hình sao cho thật vừa & đủ.
    + Vừa & đủ: thí dụ như 2 tấm hình trên, thay vì chụp nguyên cả màn hình (cửa sổ) (bao gồm thanh tiêu đề (title bar), thanh trạng thái (status bar), v.v...), thay vào đó, chỉ chụp đúng phần cần quan tâm, cần xem xét => giới hạn phạm vi quan sát cho người đọc, giúp họ đỡ “rối trí”.
    Một thí dụ khác. Thí dụ như bạn mô tả chuỗi các thao tác như: Click vào menu Start, chọn Setting, chọn Control Panel ... tiếp đó, bạn cho 1 hình minh hoạ kèm theo như sau:




    => 1 số người sẽ cho bạn là người có đức tính kỹ lưỡng, cần mẫn, siêng năng, tuy nhiên, đáng buồn là đa số người còn lại cho bạn là kẻ ... dở hơi, dư thời giờ.
    + Thật vậy, với chuỗi thao tác trên, bạn chỉ việc nêu ngắn gọn: “ menu Start | Settings | Control Panel”, thế là đủ rồi, không cần phải dông dài kiểu “click cái này, chọn cái kia” chứ đừng nói chi là thêm hình cho ... rối rắm.
    => “thêm hình đúng chỗ, vừa đủ” - đây cũng là 1 yếu tố quan trọng trong việc làm nên 1 bài tut nghệ thuật.

    9. Một khi tôi đã có đủ (liệt kê) tất cả các ý tưởng rồi thì sao ?
    - Thế thì hay quá ! Vậy thì nếu có thể, bạn nên đọc qua lại 1 lượt tất cả các ý tưởng mà bạn đã ghi ra trên giấy, sau đó, chịu khó nhóm các ý tưởng riêng lẻ nó lại thành từng nhóm. Công việc này sẽ khiến bạn tốn thêm ... 1 tờ giấy khác nữa cũng nên. Tuy nhiên, làm vậy, sẽ giúp bạn tránh được lỗi thất thoát ý tưởng khi viết thành bài (trình bày ý này mà quên ý kia, ý này nên trình bày ở đầu thì lại trình bày ở cuối, v.v...).

    - Ngoài ra, khi bạn nhìn lại các ý tưởng, vô tình bạn sẽ có được cái “sườn” (dàn ý) chung của bài viết, hoặc làm nảy sinh các ý khác mà lần liệt kê trước bị khiếm khuyết. Nói cách khác, quá trình tổng hợp các ý tưởng giúp bạn định hình được 1 bài viết (tuy còn hơi mơ hồ).



    B. VIẾT BÀI:
    - Giờ thì bạn đã có tất cả trong tay: ý tưởng (đã kê ra giấy), hình ảnh (chụp sẵn), file (đính kèm), tài liệu hoặc trích dẫn có liên quan, v.v... Tuy nhiên, tất cả chúng chỉ là 1 mớ hỗn độn, 1 đống cát rời rạc. Công việc của bạn bây giờ là phải làm sao liên kết chúng lại để tạo thành 1 bài hoàn chỉnh.

    - Đến thời điểm này thì 1 bài viết đã & đang dần hình thành trong trí bạn dù nó còn khá đơn điệu. Tuy nhiên, hãy cứ mạnh dạn viết theo cái “khung”, cái “sườn” mà bạn đang có trong đầu. “Nghĩ sao viết vậy” - đó là điều tôi vẫn thường tự nhắc nhở mình.


    “Để nói dễ hiểu những gì bạn muốn nói, hãy nói 1 cách chân thành. Và để (người khác) hiểu những gì bạn đang nói, hãy nói như những gì bạn nghĩ.”
    L.Tônxtôi



    - Viết lại, thuật lại, dịch lại 1 vấn đề khó khăn, thiết nghĩ nếu muốn, ai cũng làm được. Còn để đơn giản hóa 1 vấn đề phức tạp, biến nó thành 1 vấn đề bình thường như bao vấn đề khác, đây lại là chuyện không phải ai muốn cũng có thể làm được. Bởi lẽ, như tôi đã nói, khi trình bày 1 vấn đề khó, bản chất của nó vốn đã khó rồi, nếu bạn vẫn để nguyên như vậy là giảng giải cho người khác, họ còn ngao ngán biết nhường nào.

    - Tôi may mắn được nghe 1 ông thầy của tôi trình bày về cách diệt virus cho 1 học sinh khác. Học sinh này hỏi: “máy em ở nhà đang bị nhiễm virus, em cài bất cứ chương trình nào vào để quét cũng không “xi-nhê”, virus cũng vẫn còn là sao hả thầy ?”. Thầy tôi trả lời 1 cách hết sức khéo léo & tinh tường, cách trả lời giáng tiếp mà tôi mãi không bao giờ quên: “Bản thân 1 người, 1 khi đã nhiễm bệnh rồi mới chịu uống thuốc, thì không cách nào khỏi, có chăng (nếu khỏi) thì cũng phải tốn không ít tiền của !. Thường thì người ta phòng bệnh (cài chương trình diệt virus vào máy) trước khi nhiễm bệnh (máy đã nhiễm virus). Chứ còn 1 khi đã nhiễm bệnh rồi, em không thể nào tự chữa bệnh cho em được, mà chỉ có bác sĩ - người có khả năng chữa bệnh - mới có thể giúp em trong lúc này mà thôi (ý nói 1 máy khác có cài chương trình chống virus & đang trong tình trạng “sạch”, dùng máy này để quét máy đang bị nhiễm virus).”

    - Bạn thấy cách “bình dân hóa” vấn đề của thầy tôi như thế nào ???

    1. Phong cách (văn phong):
    - Hẳn bạn cũng đồng ý với tôi rằng, bất cứ ai trên đời này đều là 1 phần tử “duy nhất” (độc nhất vô nhị - có 1 không 2). Điều này có nghĩa là, nếu mọi người đều “na ná” giống nhau từ ngoại hình đến tính cách thì việc tất cả cùng tồn tại (sống) là vô nghĩa. Nói thế để bạn có thể hiểu rằng, mỗi người được sinh ra mang cá tính khác nhau, không ai giống ai, nếu mang được cái cá tính này “truyền” vào bài viết của mình là điều hết sức đáng qúy.

    - Một người bạn của tôi (quen nhau trên mạng, đến giờ vẫn chưa gặp mặt) nói rằng: “Nói thật, nhìn bài của cậu tôi dư biết đó là bài của cậu rồi, chẳng cần phải nhìn tên tác giả làm gì cho mệt !!!” Thật ra, đây là 1 câu nói mang ý mỉa mai, bởi tôi là người có tính “màu mè” trong việc trình bày, phân tích 1 vấn đề 1 cách chi tiết (lắm người gọi đó là ... dài dòng. Hy vọng rằng bạn - người đang đọc bài này - không cùng tư tưởng đó (bởi nếu cùng tư tưởng đó thì bạn đã không mất thời gian để đọc đến tận đây)). Kiểu viết bài của tôi bị coi là “không đụng hàng” =>đó là lý do tại sao anh bạn của tôi lại mạnh dạn khẳng định như thế.

    - Đó là mặt trái của vấn đề, buồn thì buồn thật, nhưng nếu nhìn từ 1 góc độ khác, tôi lại thấy vui & hài lòng, bởi chí ít, tôi cũng đã tạo được cho mình 1 nét riêng (1 nét riêng sâu đậm trong tâm trí người đọc nữa là khác), bởi nếu nó không là nét riêng sâu đậm thì anh bạn của tôi đã không “mạnh miệng” khi nói “khỏi cần nhìn tên tác giả cũng biết bài này là của ai” rồi !.

    - Xem nhiều, đọc nhiều, nhưng từ trước đến nay, hiếm có bài viết nào làm tôi vừa ý. Hẳn bạn phì cười khi nghe tôi nói điều này, bởi hẳn bạn đang mang 1 suy nghĩ trong đầu “người gì đâu mà cứng nhắc, khô khan, viết bài mà chẳng biết pha trò, miệng thì bảo dùng từ bình dân mà chả thấy có 1 từ “zui zui” gọi là !!! Thế thì làm sao hài lòng với người khác được ?!!!” Có lẽ bạn nói đúng, nhưng tôi muốn cho bạn coi cái này.




    - Sợ là bạn không nhìn rõ => tôi đã cố tình phóng to tấm ảnh lên 1 chút so với bình thường. Đây là nguyên văn của 1 bài báo được trích trong tuần báo eChip (số 67, ra ngày 24/11/2006). Mong bạn xem & đọc cho thật kỹ, nếu có thể, tôi mong bạn ĐÁNH VẦN TỪNG CÂU TỪNG CHỮ trong bài báo trên, để bạn có thể phần nào thấy được cái mà bạn cho là “zui zui” kia có ý “tác dụng” (ý tôi là tác hại) như thế nào. Với bạn, nó có thể vui thật, nhưng với nhiều người, nó khiến họ phải ... gãi đầu, vò đầu bứt tóc, giật mình, sững sờ, kinh ngạc, ngơ ngác, và trên hết, nó còn là 1 nổi sỉ nhục với những ai đã & đang giữ gìn sự trong sáng cho tiếng Việt.

    - Tôi nói thì bạn cho là khó khăn, là khô khan, là dị hợm => thôi thì tôi để cho báo chí nói với bạn vậy.

    - Người ta như thế nào thì tôi không biết, nhưng cá nhân tôi, tôi RẤT GHÉT những bài sử dụng thứ ngôn ngữ “dị dạng, thoái hóa” (lâu lâu lại “khà khà, kekeke, he he, vén đề nè khó wớ, v.v...”), chua chát hơn là những bài sặc mùi “lai căng”. Nói thật, nhiều lúc tôi thấy thương cho những tác giả viết bài kiểu trên quá, không hiểu tiếng Việt - tiếng mẹ đẻ, thứ tiếng mà đúng như tên gọi của nó, ngay từ khi mới sinh ra đã được ba mẹ dạy cho - của những người ấy cao siêu, uyên thâm tới mức nào mà lại “cao giọng lớn tiếng” viết bài kiểu “thịt ba rọi, nửa nạc nửa mỡ”, chỗ thì tiếng Việt (biến dạng), chỗ thì tiếng tây (Anh). Chứ còn cá nhân tôi, lắm lúc muốn dùng 1 chữ tiếng Việt mà phải khốn đốn lật từ điển coi mình viết thế có đúng ... chính tả chưa (biết đâu trong bài này, tôi vẫn vấp phải lỗi chính tả đó thôi). Thương quá !!!

    - Thế phải viết như thế nào ? Một mặt thì bảo bạn phải tạo nét riêng cho mình qua mỗi bài viết, 1 mặt thì “ngăn sống cấm chợ”, đụng 1 cái là không dùng từ “lai căng”, chạm 1 cái là không viết kiểu “ba rọi”, vậy làm sao cho vừa ???

    - Tôi nói bạn nghe này, nếu có thể, bạn hãy tìm đọc 1 cuốn sách của tác giả Ông Văn Thông (chuyên viên điện toán của công ty CEB, người đã nhiều năm gắn bó với nghề viết lách (theo như tôi biết, ông đã viết hơn 60 cuốn giáo trình Tin học thuộc đủ mọi thể loại khác nhau (từ Office, cho đến lập trình, đồ hoạ, v.v...))) - 1 trong 2 tác gia hiếm hoi mà tôi hết sức kính trọng & khâm phục. Đọc sách ông viết, tôi tưởng chừng như đang ... đọc truyện kiếm hiệp, giọng văn sao mà dí dỏm thế, bình dân thế ... Đáng khâm phục hơn, chưa tuyệt nhiên chưa hề thấy hiện tượng thoái hóa tiếng Việt trong sách của ông. Đáng nể hơn, ông có thể đơn giản hóa những vấn đề tưởng chừng hết sức khó khăn (Ứng dụng Access trong Quản lý kho / Quản lý kế toán / Quản lý gia phả), nan giải (Quản lý kế toán thuế GTGT cho DNTN / Dự toán công trình) chỉ bằng những câu nói hết sức tự nhiên, giản dị, rất đời thường. Hãy thử 1 lần đọc sách của ông ấy, để bạn biết như thế nào là “học tin học theo phong cách kiếm hiệp !”.

    - Viết sao thì viết, miễn sao đừng để người ta (không phải tôi, mà là BÁO CHÍ) “chửi cha” được rồi. Tôi chưa từng thấy 1 quyển sách, quyển từ điển, tư liệu tham khảo, tra cứu nào mà được tái bản hết lần này đến lần nọ, lưu truyền từ năm này sang năm khác mà lại có dáng dấp của 2 thứ “bệnh” trên (lai căng + thoái hóa), ngoại trừ ... truyện cười !.
    => thiếu gì cách để tạo ấn tượng cho 1 bài viết hả bạn ?!

    2. Trình bày:
    - Hiển nhiên là khi viết tut, bạn sẽ phải soạn thảo trên 1 trình hỗ trợ soạn thảo rồi (đại đa số là dùng Microsoft Word).
    a. Vẫn dựa theo cái “sườn” mà bạn đã có (những ý mà bạn ghi trên giấy), cứ mỗi ý lớn bạn cho 1 đầu dòng, ý nhỏ cần triển khai bên trong thì bạn cho 1 hoa thị hoặc dấu cộng đầu dòng, thế thôi. Không cần phải chèn ký tự đặc biệt (chức năng Insert Symbol hay Bullets and Numbering) chi cho cầu kỳ bạn à !. “Đơn giản là vẻ đẹp hoàn mỹ nhất”.

    b. Khi đoạn cần thêm 1 (hoặc nhiều hình minh hoạ), bạn nên:
    + Cách dòng (1 dòng thôi) ở phần đầu & cuối hình.
    + Giữ hình ở kích thước nguyên chuẩn, càng lớn càng tốt (dĩ nhiên là không vượt quá lề trang (giấy) in). Và trên hết, hình tuy có thể không lớn, nhưng các chi tiết trên hình phải sao cho thật rõ.
    + Nếu muốn “đóng dấu” ấn riêng cho hình thì cũng đừng làm quá trớn, có làm thì thì cũng nên ở 1 ký hiệu nhỏ ở phần dưới cuối của hình, chứ đừng bao giờ đặt nguyên 1 câu dấu to đùng ở giữa hình minh hoạ hết (nếu bạn là người đọc, hỏi thật, bạn có thấy “ngứa mắt” không ?! Cá nhân tôi thì rất ít khi làm trò “đóng dấu” này), nó gây phản cảm với người đọc (nếu không muốn nói là bất lịch sự). Lấy 1 thí dụ:



    => bạn nghĩ sao về 3 tấm hình minh hoạ trên ? Cá nhân tôi (thành thật xin lỗi tác giả nếu có mạo phạm) thì thấy rằng: có lẽ tác giả sợ người ta không biết ai là chủ nhân của bài, rồi lại sợ người đọc mắt kém không nhìn rõ, vì thế, tác giả đã chọn ngay 1 màu font đỏ thật đỏ, font thật to để ngay cả đến người khiếm thị cũng phải trông thấy. Thêm vào đó, tác giả tính toán rất kỹ, hình chụp mà để trống nhiều quá thì dễ bị ... lạnh, cho nên thay vì để lại 1 cái nick có kích thước nhỏ ở dưới góc mỗi hình, thì tác giả đặt ngay nó vào giữa hình, sợ rằng lỡ có ai đó buồn buồn ... nhảy vào nằm lấn chỗ thì mất vui !!! Tội quá !!!
    + Ngoài ra, cũng xin lưu ý với bạn là, hình ảnh được lưu ở chuẩn (định dạng - format) PNG luôn cho chất lượng tốt nhất. Đừng vì tiết kiệm 1 vài chục KB mà chọn định dạng JPG/JPEG/GIF bạn à !. (xem thêm bài “SnagIT - Trợ thủ đắc lực để viết TUT” để biết cách thực hiện)

    c. Chọn font khác (không nhất thiết), màu khác (tùy bạn chọn) & cỡ chữ lớn (cỡ từ 18-20 pt) cho tiêu đề bài viết. Còn riêng với các đề mục, bạn cũng nên in đậm + gạch dưới cho chúng. Còn riêng với toàn bài, bạn nên để font chữ cỡ 10-12 pt là đẹp rồi (nhỏ hơn thì người ta không thấy, lớn hơn thì lại quá “thô kệch”).

    d. Hai loại (kiểu) font là số lượng vừa đủ cho 1 bài viết. Tôi chả hiểu tại sao nhiều bạn lại dùng trong 1 bài viết đến 3-4 thậm chí 5 font chữ khác nhau. Đáng trách hơn cả là có những bài sử dụng các font chữ thuộc nhiều bảng mã khác nhau (khi thì Unicode, đoạn thì VNI, chỗ thì ABC, v.v...). Báo hại người đọc nhiều khi hì hục download tài liệu về thì không đọc được, mở ra thì “chữ 1 đằng, dấu 1 nẻo”. Tôi không hiểu những người đó sẽ nghĩ gì, làm gì, phản ứng như thế nào khi họ lâm vào tình cảnh “cười ra nước mắt đó.

    - Vì lẽ đó, tôi mong bạn cân nhắc lại mỗi khi thực hiện 1 bài viết. Bạn phải luôn đặt cho mình 1 câu hỏi rằng: “khi mình dùng font chữ này, liệu người đọc có đọc được không ?”. Đâu nhất thiết phải dùng nhiều font chữ khác nhau thì bài viết mới đẹp, mới thẩm mỹ phải không bạn ?

    - Ngày trước, tôi quen dùng font VNI, nhưng sau thì lại chuyển toàn bộ sang Unicode. Và tôi nhận thấy rằng, đây là 1 sự lựa chọn khôn ngoan. Bởi font Unicode thì hầu như máy nào (dùng hệ điều hành Windows từ Win98 trở lên) đều có sẵn cả, trong khi đó, nếu muốn đọc (dùng) được những font khác thì bắt buộc người dùng phải cài thêm. Mà thực ra, font Unicode cũng đẹp, cũng “duyên dáng”, cũng “mướt” lắm đó chứ bạn (như tài liệu mà tôi đang soạn cho bạn đọc đó thôi). Chỉ với 3 font Times New Roman, Tahoma, Courier New, tôi cam đoan là bạn có thể làm được tất cả, giải quyết được mọi vấn đề.

    - Tất nhiên tôi không có ý chê bai gì font VNI, ý tôi là, nếu bạn đã quá “mặn mòi” với loại font này, bạn vẫn có thể dùng, tuy nhiên, cái chính mà tôi muốn nhắc với bạn là: DÙNG FONT GÌ THÌ DÙNG, MIỄN SAO SỐ LƯỢNG CÀNG ÍT CÀNG TỐT.

    - Về vấn đề giải quyết tính tương thích font chữ giữa người viết (bạn) & người đọc bằng kỹ thuật nhúng (embed) font. Tuy nhiên, đây cũng lại là 1 mảng khác không thuộc bài viết này, cảm phiền bạn đọc thêm bài “PDF - Những lỗi thường gặp” của tác giả để biết thêm chi tiết.

    e. Nhấn mạnh ý trong những câu, từ mà bạn muốn người đọc không bỏ qua, cũng là 1 cách thể hiện tình cảm, công sức, mức độ đầu tư của mình đối với bài viết. Đơn giản bạn chỉ việc cho in nghiêng / in đậm / tô màu khác (với đề mục) cho câu, chữ ấy. Tuy nhiên, đừng lạm dụng quá, vì nếu chỗ nào cũng in nghiêng / in đậm / gạch dưới / tô màu => bài viết sẽ làm cho người đọc ... choáng (đáng tiếc là tôi cũng từng mắc sai lầm ở chỗ này, hy vọng là bạn sẽ coi đó là bài học kinh nghiệm).

    f. Giữa các phần / đề mục trong bài, nên cách khoảng 1 tí =>tạo cho người đọc cảm giác “dễ thở” (thông thoáng), chứ nói thật, bản thân 1 bài viết vừa dài, vừa khó hiểu => nhìn là đã thấy ngao ngán rồi chứ đừng nói gì là đọc để rồi suy ngẫm.

    - Nghe có vẻ hơi mâu thuẫn, bởi nếu như bài đã dài, nếu như giữa các đoạn lại ngăn cách ra, vậy chẳng phải làm cho bài càng dài thêm hay sao ? Thực ra thì không ! Việc ngăn cách này lại mang ý nghĩa ngược lại, nó giúp cho người đọc biết chỗ nào nên “dừng xả hơi”, giúp họ có 1 cái nhìn tổng thể cho cả bài (bố cục). Từ đó, việc tiếp thu những gì mà bạn muốn truyền đạt trong bài viết sẽ rõ ràng hơn, chính xác hơn.

    g. Ba phần thường là bố cục tổng thể của 1 bài viết (giống như khi bạn làm văn lúc còn đi học vậy: nêu vấn đề =>giải quyết vấn đề => tổng kết vấn đề). Tuy nhiên, như tôi đã nói, đây chỉ là “thường”, chứ không phải “luôn luôn”, vì viết tut & viết văn, dù gì cũng có 1 khoảng cách nhất định, có những bài bạn không thể nào gói gọn nó trong 3 phần được (thí dụ như những bài dạng F.A.Q - Vấn đáp - Toàn bài là 1 xâu chuỗi gồm các câu hỏi & câu trả lời nối tiếp nhau). Nhưng dù gì đi nữa, nếu được, vẫn mong bạn cố gắng tuân theo chuẩn này.

    h. Ghi lại ngày-tháng-năm lúc bắt đầu viết (gõ trên máy) & lúc kết thúc bài viết cũng là điều hết sức có ý nghĩa (tôi cho đây là thói quen hay). Vì nó không chỉ giúp cho bạn tạo được ấn tượng riêng trong đầu về mỗi bài viết mình thực hiện (lắm khi, bạn có dịp nhìn lại bài nào đó mình viết, nhưng lại chả nhớ mình viết bài này khi nào, ngày nào, tháng nào, năm nào => với tôi, đây là điều đáng tiếc !), mà còn giúp cho người đọc được cập nhật thông tin 1 cách kịp thời (giống như việc cập nhật phần mềm vậy).

    - Lấy 1 thí dụ: thí dụ như tôi đang có 1 bài viết rất hay của bạn trong tay. Bài này được viết vào 01/01/2007, tuy nhiên, đến 1 thời gian sau, ngày 02/01/2007, bạn lại cập nhật nội dung bài viết này (vì lý do nào đó). Vấn đề nằm ở chỗ, cả 2 bài này (cả 2 lần viết), bạn đều không ghi rõ mình viết lần đầu vào thời gian nào, lần sau (cập nhật) vào thời gian nào => tôi (và những người khác) không thể nào biết được tài liệu mình đang có trong tay liệu có phải là mới nhất hay không ???

    - Nói thế bạn thấy rằng, việc ghi lại ngày-tháng-năm cho từng thời điểm viết bài (bắt đầu, kết thúc, cập nhật nội dung) là hết sức quan trọng. Nó vô tình tạo cho người đọc 1 cảm giác thú vị & được tôn trọng.

    i. Ghi lại tên thật của mình + nickname + địa chỉ email để người đọc tiện bề liên lạc với bạn (có thể họ muốn xin tài liệu đính kèm (nếu họ không thể download), hỏi thêm 1 số vấn đề được đề cập trong bài, v.v... hoặc thậm chí là để họ biết đường (người) mà ... chửi (ý tôi là góp ý)) khi cần.


    3. Nội dung:
    - Nếu phải nhắc bạn lúc nào cũng phải bám sát nội dung bài (cái mà bạn muốn viết, dựa theo cái “sườn” có sẵn) thì có lẽ quá thừa, vì đây là điều tất yếu rồi.

    - Căn cứ theo những ý bạn đã liệt kê trong giấy, bạn cố gắng làm sao viết lại mỗi ý thành đoạn trong bài, sao cho đừng bỏ sót ý nào hết (mà tôi nghĩ không đâu, khi viết thành bài, tự nhiên ý ở đâu lại nảy ra thêm ấy chứ). Mỗi ý đã triển khai xong, bạn dùng bút gạch chéo (hoặc gạch bỏ luôn ý ấy cũng được), coi như đánh dấu ý đó (đã triển khai xong rồi).

    - Ở đây, tôi muốn nói với bạn rằng, khi trình bày 1 vấn đề, nên trình bày sao cho thật cặn kẽ, thật chi tiết, càng chi tiết càng tốt. Tôi rất buồn khi dạo qua 1 số diễn đàn, thấy mọi người bảo nhau rằng: “Ui trời ! Làm chi cho mất công, viết làm sao cho người ta đọc vào là làm được thì thôi, cần chi phải giải thích dài dòng”. Tội nghiệp hết sức ! Thương sao những kẻ chỉ biết “nằm sẵn rồi chờ người khác dọn lên cho ăn”, chứ chả cần hiểu người ta “làm sao mới có được món ăn này” !!!. Khi đọc bài viết này, hẳn bạn là dân CNTT (nếu đúng thế thì hay quá), thử hỏi, nếu bây giờ có ai đó bắt bạn phải thuộc lòng nguyên 1 bài giải thuật, liệu bạn có thuộc nổi không ? Tôi cá là không ! Trong khi đó, nếu giải thích tường tận cho bạn “chỗ này tại sao như vầy, chỗ kia tại sao như vậy”, phân tích rõ ràng kỹ lưỡng, giúp bạn HIỂU được vấn đề, tôi tin chắc là khi gặp lại bài toán đó, bạn còn làm tốt hơn gấp nhiều lần so với người “học vẹt” (học thuộc lòng kiểu máy móc).

    - Mặc khác, khi phân tích chi tiết 1 vấn đề, bạn cũng phải biết dừng đúng lúc, tránh đi quá xa sang vấn đề khác dẫn đến hiện tượng lạc đề. Tôi lấy thí dụ, trong bài viết này, tính đến đây thì tôi đã “phớt lờ” qua 1 số vấn đề (sử dụng SnagIt để chụp ảnh màn hình, sử dụng ImageShack/MyImageHub để lưu trữ hình ảnh trực tuyến, kỹ thuật nhúng font).

    - “Từ chối khéo” 1 vấn đề phải đề cập cũng là 1 nghệ thuật ! Bạn thấy đó, thay vì trình bày luôn 3 vấn đề trên trong bài này, sẽ khiến bày trở thành ... 1 tập sách dày cộm, góp phần khiến người đọc ngao ngán, thì tôi “phớt lờ”, chuyển hướng (mục đích để tách ra thành 3 đề tài khác nhau, giúp người đọc có thêm dịp được “mục kích” 3 phần này 1 cách sâu hơn, cụ thể hơn) bằng cách:
    + “... sẽ bàn trong 1 bài khác”
    + “... liên hệ với tác giả để nhận thêm tài liệu về vấn đề này”
    + “... đọc thêm bài của X để tham khảo thêm”
    + ... và rất nhiều cách “từ chối khéo” khác mà bạn có thể thử.
    - Sau khi đã có được 1 bài hoàn chỉnh rồi, triển khai đầy đủ các ý rồi, sẽ không thừa nếu như bạn chịu khó bỏ ra thêm chút thời gian để “rà” lại những thiếu sót trong bài (ý tứ, lỗi câu (chấm, phẩy), mức độ liền mạch giữa cách đoạn, cách bày trí-định dạng (làm sau cùng) xem có hợp lý không, và thậm chí xem mình có mắc lỗi ... chính tả không !!!). Không thừa đâu bạn à !

    - Viết tắt cũng là 1 thói quen tốt giúp tài liệu bớt dong dài, tuy nhiên, cũng xin lưu ý với bạn, đừng “tắt” quá kẻo người đọc cũng ... “tắt” luôn. Tôi lấy thí dụ như khi tôi viết bài này, tôi luôn tay viết “tut”, với một số người, hiển nhiên là họ hiểu tôi muốn nói gì (bài viết - tutorial), nhưng nếu không giải thích ngay từ đầu nội dung (nguyên bản) của từ này ngay từ đầu thì cả bài này dù công phu đến cỡ nào, cũng chỉ đáng vứt xọt rác.
    + Không những thế, giả sử như tài liệu mà tôi đang viết đây là phần 1, sau này nếu như có viết tiếp phần 2 (1 file word khác), tôi vẫn phải giải thích lại (ngay từ đầu bài) ý nghĩa của từ “tut”. Bạn cho đó là thừa ? Không thừa đâu bạn ! Bạn lấy gì đảm bảo, người đang đọc tài liệu của bạn đã đọc phần 1 rồi ? Trong khi đó, biết đâu phần 2 kia lại chính là phần đầu tiên mà họ đọc ??? Bạn nên cân nhắc việc sử dụng các từ chuyên môn, chuyên ngành, viết tắt, v.v... trong các bài viết, tránh cho người đọc phải “gãi đầu, gãi tai” !.

    - Và 1 khi đã ưng ý với “tác phẩm nghệ thuật” của mình rồi, ý tôi đang muốn nói đến file Word mà bạn đang biên soạn, sẽ chuyên nghiệp hơn rất nhiều, nếu như bạn tự tìm cho mình 1 phần mềm chuyển đổi định dạng từ DOC (Word) sang PDF. Việc làm này hết sức có lợi & có ý nghĩa, vì với file PDF, bạn có thể:
    + Nhúng được tất cả các font chữ mà mình sử dụng trong tài liệu => không còn sợ người đọc sẽ không đọc được tài liệu của bạn.
    + Tăng cao độ bảo mật, nói đúng hơn là ... không cho ai sửa nội dung tài liệu của bạn 1 cách tùy tiện (nếu muốn thì người ta vẫn sửa được thôi, nhưng tôi cá với bạn là họ phải “đổ mồ hôi sôi nước mắt”, tôi không lẽ có người lại ... “siêng” đến thế ?!). Thật ra, 1 số chương trình chuyển đổi sang PDF có kèm chức năng thiết lập mật khẩu (password) cho file PDF, tuy nhiên, CẤM KỴ đặt mật khẩu với file PDF, đó là hành vi bất lịch sự, bởi chẳng thà bạn đừng chia sẻ, chứ nếu 1 khi đã chia sẻ rồi thì đặt mật khẩu làm gì ?
    + Hơn thế nữa, 1 khi đã có bản PDF trong tay, bạn có thể lưu tài liệu này trong hộp mail của mình, phòng khi ai đó cần (do không có điều kiện đọc trực tuyến (online), bạn chỉ việc chuyển (forward) cho họ tức tốc, chỉ với vài ba giây, thế là xong ! Một cách lưu trữ & chia sẻ tài liệu hết sức độc đáo.


    C. ĐĂNG BÀI:
    - Nếu bạn không có ý định đăng bài lên 1 trang web hay 1 diễn đàn (forum) nào đó, thì phần này không nhất thiết bạn phải đọc, còn như ngược lại, đây là đôi điều mà bạn cần quan tâm.

    - Nếu như chưa có bản PDF (chuyển đổi từ file Word sang) của tài liệu trong tay, bạn hãy nhanh chóng làm cho mình 1 bản, rồi lưu bản PDF này trong hộp mail (đã nêu trên) để tiện dùng sau này.

    - Chuyển toàn bộ các ký tự đặc biệt trong tài liệu sang dạng đơn giản. Thí dụ trong tài liệu này, ký tự đặc biệt duy nhất mà tôi dùng là “=>”, tôi buộc phải chuyển chúng thành “=>”, bởi khi đăng bài lên mạng, ký tự “=>” sẽ bị chuyển thành ”. Thiết nghĩ bạn cũng không muốn điều này xảy ra đối với tài liệu của mình
    o“ chứ ?!

    - Trong tài liệu, rất có thể đôi chỗ bạn sẽ dùng đến bảng (table), mà định dạng kiểu table thì không thể nào thể hiện được trên nền web => giải pháp duy nhất là bạn chụp lại nguyên table đó lại thành hình (hình này sẽ lưu trong folder mà bạn dùng để lưu hình của bài)

    - Chuyển (upload) toàn bộ hình ảnh trong folder hình mà bạn đã chuẩn bị sẵn (đây là lý do tại sao tôi nói khâu chuẩn bị (hình ảnh) trước luôn quan trọng, giờ là lúc bạn thấy lợi ích của việc làm này) lên 1 trang lưu trữ hình trực tuyến nào đó (tốt nhất là IS hoặc MIH).

    - Lấy link trực tiếp (direct link) đến cách hình đó, copy & paste (dán) link của mỗi hình vào vị trí tương ứng của chính hình đó ở trong bài (file Word).

    - Và cuối cùng, đó là copy toàn bộ nội dung file Word của bạn rồi paste lên nền web/forum


    D. CHUYỆN “HẬU TRƯỜNG”:
    - Bản thân mỗi người đã không giống nhau => quan niệm, hiểu biết, cách nhìn nhận/đánh giá về cùng 1 vấn đề cũng không thể nào giống nhau => việc ai đó (có thể nhiều người và nhiều lần) không đồng ý với bạn, chê trách bạn, thậm chí ... đả kích bạn là chuyện rất đổi bình thường. Tôi cá là với bài viết này, tôi cũng đã vô tình làm mất lòng không ít người, hay nói ngược lại, có không ít người muốn công kích tôi sau bài này.

    - Thường thì những trường hợp như vậy, bạn hãy bình tĩnh mà quan sát vấn đề. Đừng vội trả lời bài (post) của họ ngay bạn à ! Bởi không hẳn là bạn đúng, cũng chưa chắc là họ sai. Thay vào đó, bạn hãy:
    + Copy lại toàn bộ bài góp ý của họ mang về đọc => như thế, bạn sẽ có nhiều thời gian hơn để xem xét ý kiến của họ.
    + Khoanh vùng những trọng điểm mà họ góp ý về bài của bạn. Bạn nên chia phần góp ý làm 2 phần: góp ý về nội dung (chuyên môn) & góp ý về phong cách (phần trình bày, văn phong)
    + Chậm rãi đọc & phân tích ý kiến của họ, rồi xem lại bài của mình => xem họ nói thế là đúng hay sai để tự đánh giá về bản thân mình.

    - Về bản chất mà nói, việc trả lời ý kiến phản hồi của đọc giả, thực chất không khác gì bạn đang viết tiếp 1 tut khác, hay nói đúng hơn là giáng tiếp cập nhật nội dung cho bài tut đó. Bởi lẽ:
    + Nếu như người đọc góp ý đúng: bạn có cơ hội để sửa lại, đính chính lại bài viết của mình, làm nó hoàn thiện hơn, giúp những người đọc sau không phải thắc mắc, tranh chấp, bất đồng ý kiến với người đã từng góp ý với bạn.
    + Nếu như người đọc góp ý sai: điều này nghĩa là bạn cũng “sai” ! Bạn “sai” vì đã trình bài chưa rõ ràng, mạch lạch nên mới khiến họ hiểu sai vấn đề. Cho nên, bạn càng phải giải thích cho đến khi nào họ hiểu, giúp họ “ngộ” ra được vấn đề. Trong khoảnh khắc này, bạn càng phải vững lập trường hơn, phải cố gắng giữ vững chính kiến của mình. Nếu như sau khi rà soát lại toàn bài, đối chứng với những gì mà họ đã góp ý, bạn vẫn thấy mình không có gì sai => bạn hoàn toàn có thể tự tin mà “tay đôi” với họ.

    - Nói tóm lại, khi ai đó (một hay nhiều người) góp ý với mình, bạn hãy tiếp nhận (nghe) nhưng khoan ... tiếp thu (sửa). Bởi nếu ai nói gì mà mình cũng sửa, thì bạn chẳng khác nào thằng ... ba phải ! Cái quý nhất của 1 con người là khi tự nhận thấy mình sai, rồi tự mình sửa sai => đó mới là điều đáng qúy. Bởi họ có chính kiến riêng của họ, bạn không có sao ???

    - Ngoài ra, khi đã quyết định đăng bài lên 1 diễn đàn, bạn vô tình phải chấp nhận “luật chơi” của diễn đàn đó. Điều này có nghĩa là, giả sử bài của bạn làm mích lòng ai đó, mà người đó lại là thành viên trong ban quản trị của diễn đàn => việc bài của bạn bị khoá (lock), thậm chí bị xóa (delete) là điều hiển nhiên. Vì lẽ đó, 1 khi đã đăng bài lên, đã có người góp ý, và 1 khi bạn cảm thấy không khí bắt đầu “căng thẳng” qua vài bài góp ý, theo kinh nghiệm, bạn nên lưu lại toàn bộ trang (topic) đó để có dịp mà dùng (kiện cáo, khiếu nại, đối chiếu, v.v...) sau này.


    Mong bạn sớm thành 1 “nghệ sỹ”
    Chào thân ái !
    Thân mến !

    </div><div class="quoteExpand">Bấm để mở rộng...</div></blockquote>
    </aside>
    </div>em copy paste lại một lần nữa cho các bác đọc chứ dài thế này em chịu:no6xn::no6xn::no6xn:

  9. #9
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Ôi mịa em chịu không hiểu bác này làm cái gì nữa?linh ta linh tinh đọc hoa cả mắt mà viết cũng sai chính tả?Bác muốn xin lời cám ơn thì cứ ghi dưới chữ ký em không tiếc gì mà bấm cho bác đâu.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Đáng lẽ bác chủ topic lên chia nhỏ đề tài lại. Tâm lý chung ae chỉ muốn đọc những bản short message, nhất là đối với 1 topic mới. Sau khi mọi người làm quen với đề tài của bác thì bác mới diễn đạt sâu hơn. Chứ như thế này thì chẳng biết nội dung có hay ko, chỉ biết là ko muốn đọc.

Các Chủ đề tương tự

  1. dạy vẽ móng nghệ thuật chuyên môn cao
    Bởi ringhn9x trong diễn đàn Rao Vặt Tổng Hợp
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 07-09-2015, 05:12 PM
  2. 7 thủ thuật để túi xách lâu hỏng
    Bởi ninhthinhvuong trong diễn đàn Mua Bán Thời Trang
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 02-05-2015, 03:10 AM
  3. Tìm chỗ cho thuê áo dài
    Bởi yennguyen trong diễn đàn Mua Bán Thời Trang
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-12-2014, 07:14 PM
  4. Việt Nam thuộc 5 quốc gia có tỉ lệ nhiễm mã độc cao nhất thế giới
    Bởi thanhbinh_90ns trong diễn đàn Khu Vực Máy Tính
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 05-18-2014, 03:57 PM
  5. Thủ thuật 10 phím tắt trên Windows và Mac
    Bởi teenmelinh2k trong diễn đàn Khu Vực Máy Tính
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 10-10-2013, 06:01 AM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •